Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2015

Cái kết của hôn nhân. Nấm mồ chưa xanh cỏ của con!

Lấy chồng ở cái tuổi 23, và chồng đã 32 mùa xuân. Ngoảnh đi ngoảnh lại mà đã sắp tròn 10 tháng, chuyện xảy ra mà cứ như là mới hôm qua.
Đi đẻ
Lấy chồng ở cái tuổi 23, và chồng đã 32 mùa xuân.
Ngoảnh đi ngoảnh lại mà đã sắp tròn 10 tháng, chuyện xảy ra mà cứ như là mới hôm qua.
Ngày đó, trên chuyến xe về quê, 2 vợ chồng mệt mỏi lắc lư theo xe để về quê chuẩn bị Tết, cái bụng bầu gần tròn 7 tháng của mình nó gò lên thật là khó chịu. Nhìn vợ nhăn nhó, đau, khó chịu mà chồng chả biết phải làm gì, thôi thì mình cứ cố động viên bản thân cố chịu lúc nữa sắp về đến nhà rồi, sắp được nghỉ ngơi rồi.
Rồi thì xe cũng về tới trước cửa nhà, cảm giác bước xuống xe thật là nhẹ nhõm, nhưng chưa được thở bao lâu, chưa kịp ngồi xuống ghê nghỉ ngơi thì được phân công đi làm cơm vì sắp tối rồi. Phận làm dâu làm vợ đâu phải lúc nào cũng ý kiến được, lúc nào cũng phải chịu đựng chịu đựng 1 chút. Hí hoáy 1 mình, mệt mỏi mãi cũng nấu xong được bữa cơm, ngồi xuống ăn mà chẳng nuốt được vì mệt vì buồn nôn.
Sáng hôm sau là 27 tết rồi, chồng được bố mẹ giao nhiệm vụ đi chúc tết họ hàng ở xa trước, còn vợ ở nhà dọn dẹp nhà cửa. Lúc đó thấy người mệt mỏi lắm, chỉ muốn được nằm nghỉ ngơi, nhưng vẫn phải cố lết đi dọn dẹp nhà cửa vì đã được phủ đầu trước bởi bà nội cháu “ hở ra tí là kêu mệt” (mặc dù là chưa 1 lần hé răng kêu mệt với ai ở nhà chồng ngoài chồng mình ra; lúc nghe câu đó cũng sửng sốt lắm, hỏi chồng là sao mẹ nói thế, em đã bao giờ kêu mệt với mẹ đâu? Thì được chồng nói là mấy lần em mệt em bảo vs anh thì anh xuống nói với mẹ; ờ, hóa ra là vậy). Rồi cũng được nhắc khéo “Bố mày già mà vẫn phải dọn đấy, có tí nhà thế này mà không dọn được thì thôi đấy”. Thôi vậy thì ngâm mồm, cắm mặt xuống làm thôi chứ sao giờ.
Nhà có nội quy là không được lau cầu thang, lau sàn nhà trên tầng bằng cây lau mà phải lau bằng giẻ. Vậy là đỡ cái bụng bầu 7 tháng bò ra nhà để lau, đu cầu thang để lau chùi. Tích cóp cái mệt từ chuyến xe chiều hôm trước đến ngày hôm này, quả thực là muốn phát khóc, định gọi điện cho chồng để được an ủi cái mà sợ chồng đang cơm no rượu say với các chú không tiện nói chuyện.
Và cái gì cố quá nó cũng thành quá cố. Đến 6h tối, bụng chuyển dạ, đau thắt từng cơn. Do không có kinh nghiệm, và cũng không thấy dấu hiệu gì bất thường với trường hợp mang thai, lại cứ nghĩ là do người mệt quá, ngồi nhiều rửa đồ nên con nó khó chịu, với do đói nên đau bụng, nghĩ vậy và cố ngồi ăn nốt bát cơm, còn định ngồi ăn cho xong bữa còn dọn nhưng vì đau quá không chịu được nên đành xin phép bố mẹ đi lên phòng nằm nghỉ. Càng lúc cơn đau càng rõ, và mức độ đau tăng lên gấp bội, lúc này thì sợ thật, lo lắng thật, gọi điện hỏi chị gái là như thế là làm sao, chị gái giục đi viện ngay vì như thế sợ dọa đẻ. Lúc nghe vậy mình hoảng, sợ, rồi cứ thế nước mắt thi nhau chảy, cầm điện thoại bấm gọi chồng lên phòng vì cũng ko đủ sức gọi với to xuống dưới nữa. Chồng chạy lên, mình vừa khóc vừa kêu chồng đưa đi viện, chồng luống cuống gọi mẹ lên, mẹ lên hỏi mình đau làm sao, mình càng lúc càng đau chả nói rõ được như tnao nữa chỉ biết khóc vì lúc đó sợ lắm. Tưởng rằng mẹ sẽ làm gì đó, nhưng không, thấy mình đòi đi viện mẹ chỉ bảo “chắc không phải đi viện đâu” và nói thêm gì nữa mình nghe không rõ chỉ biết chồng cáu, tay đập điện thoại mồm quay ra quát mẹ, mẹ im lặng quay người đi xuống mặc kệ cho 2 vợ chồng tự xử, quay ra cửa vừa khuất bóng thì lại quay lại thò đầu vào nói với theo chồng mình rằng “Hôm nay tao không bắt nó làm gì đâu đấy, lau dọn có mỗi cái phòng của chúng mày thôi đấy”, chồng lại quay ra quát “bây giờ không phải lúc nói điều đó” và rồi mẹ đi xuống hẳn.
Chồng đỡ vợ đi xuống dưới, mình vẫn khóc, vào trong hoàn cảnh đó thì ai mà ko sợ ko lo ko khóc được, ngồi nhẹ xuống cầu thang để chồng xỏ giày giúp, mẹ lại từ đâu chạy ra nói mình “khóc cái gì? Ra ngoài họ cười cho đấy” Mình cứ như một con robot, nghe vậy liền ngậm mồm, cố gắng ko phát ra tiếng nấc, chồng khoác cho cái áo rồi lếch thếch 2 vợ chồng đèo nhau đi viện.
Ra tới viện, vịn áo chồng đi bộ vào phòng khám, lếch thếch đi theo mà chồng không thèm bế, lúc đó cũng tức lắm nhưng rồi mới hiểu, khi được một cô y tá ra lệnh “Bế vợ đi, đau thế này đi sao nổi” ông ta mới luống cuống quay hỏi y tá “ thế bế được à? tưởng là không được bế?”. Ôi giời, chưa thấy ông nào ngơ như ông này, lúc đó đang đau mà vẫn phì được cười, vừa nước mắt ngắn nước mắt dài vừa cười.
Vào phòng khám được bác sĩ chỉ đưa sang luôn phòng đỡ đẻ. Khám xét thì mở xừ nó 6 phân rồi, bác sĩ chỉ còn đường phán “đẻ thôi, không kịp nữa rồi”. Sợ, rồi buồn bã, ở viện chỉ có 2 vợ chồng, vợ thì nằm im một chỗ vật vã theo cơn đau rồi, chồng thì chỉ biết ngồi cầm tay vợ nói “cố lên em” rồi lại chạy đi chạy lại theo yêu cầu của bác sĩ, một lúc sau mới có các cô các thím nhà chồng chạy ra, không có bố mẹ chồng! Mỗi người một chân một tay, người ngồi bên cạnh động viên mình, người chạy đi lo thủ tục, người chạy đi mua đồ sơ sinh vì 2 vợ chồng chưa chuẩn bị gì cả, định bụng ăn tết xong thì lên sắm đồ sơ sinh sau.
Rồi thì con cũng đòi ra bằng được, nhỏ xíu, không tiếng khóc. Lúc đó, bản thân mình lại không cảm thấy sợ hãi nữa, mà lại có 1 niềm tin rất lớn là con không có chuyện gì cả, mọi bộ phân đều hoàn thiện, con cũng tự thở được, vậy thì yên tâm. Đuối sức, nhưng vẫn cố gượng nhích người ngó theo ngta bế con đặt ra bàn, hỏi bác sĩ “con em thế nào ạ?” bác sĩ rất lạnh lùng “cũng chưa biết nữa”, nhưng lại nghe thấy mấy người đứng quanh con, quấn tã cho con nói với nhau “nhìn này, thằng bé nó giơ chân đạp này, nhìn đểu chưa”, nghe vậy thì lại yên tâm lắm. Nhưng mình không được nhìn mặt con, không ai cho nhìn cả mà đưa thẳng sang phòng hồi sức. Chồng bế sang rồi ngồi lán lại, mình lúc đó mới thực sự lo lắng, giục chồng chạy sang xem con thế nào, chồng cởi giày tháo tất ở chân ra xỏ vào chân cho mình rồi đi và không quay lại nữa. Lúc sau cô chú chạy vào nói mới biết, chồng đưa con lên thành phố cho vào lồng ấp cấp cứu rồi. Lên thành phố hồi sức rồi họ lại chuyển con lên Viện Nhi TW ngay trong đêm.
Có một chuyện thế này. Về sau mình mới được kể lại, vì lúc trước mọi người lo mình không bình tĩnh được và điều này cũng là rất ác với một người vừa mới sinh con. Con trai mình đã được các bác sĩ báo tử khi vừa mới sinh ra, bác sĩ đã yêu cầu người nhà mình đi mua đồ chuẩn bị hậu sự, không ai được vào thăm con nên cứ làm theo lời bác sĩ thôi, đã chuẩn bị sẵn tiểu, đồ tang lễ. Trời xui khiến thế nào, có một thím của chồng lại xông vào phòng nhìn thằng bé, thím thấy nó vẫn bình thường, vẫn thở vẫn đạp, gọi bảo bác sĩ thì đc “giải thích” rằng “những đứa bé sinh non như này khó có cơ hội sống sót lắm”, thím không nghe, một mực yêu cầu bác sĩ hút dịch ở mũi không được để cho thằng bé cố gắng thở như thế kia được và yêu cầu cho thuê xe đưa thằng bé đi lên tuyến trên cấp cứu. Vậy là đội ơn thím mà con trai mình được cứu sống.
Đêm hôm đó, bố mẹ đẻ cùng cậu, chú nhà mình chạy xe sang, bố chồng biết tin nên cũng chạy ra còn mẹ chồng thì vẫn ở nhà vì bà mệt, vì bà bị sốc chuyện mình sinh non nên không ra được. Mẹ mình ở lại chăm mình cùng với 1 cô em họ của chồng. Cô em họ này hơn mình hẳn mấy tuổi liền, nhưng mà lễ phép với mình lắm, mình thì ngại chả dám xưng chị, cứ quen mồm “vâng, dạ”, chỉ dám xưng hô “mình - cậu”, cô ấy thật là nhiệt tình và tốt, để con nhỏ ở nhà cho chồng mà chạy đi chạy lại chăm mình, đêm ở lại, còn đút trứng cho mình ăn.
Bao nhiêu ngày nằm viện là bấy ngày mẹ đẻ chăm con gái, mẹ chồng nấu cơm mang ra viện, và lá bấy ngày được mẹ chồng “quan tâm”. Một bà mẹ đẻ xong được nằm ôm con, được cho con bú thì còn gì hạnh phúc hơn, sẽ quên hết mệt mỏi, đau đớn mà cười mà ngồi ôm con, còn mình, đau có, buồn có, con chưa được nhìn mặt, tình hình thế nào cũng không biết, sữa về cương đau mà không có con bế mà cho bú, vậy mà được mẹ chồng gọi dậy chỉ “này, nhìn người ta kia kìa, người ta đẻ xong mà tươi như thế, mày thì cứ nằm đấy, nhìn người ta khỏe như thế đấy!”. Trước câu nói đó, thái độ đó mình và mẹ đẻ chỉ biết im lặng và cố bỏ nó ra khỏi đầu. Rồi có một lần, khi mẹ chồng vừa mới ngồi nói chuyện với mẹ đẻ, vừa nói nhờ mẹ đẻ cố gắng sắp xếp rồi lên trông con hộ vợ chồng mình vì mẹ chồng không đi bế cháu được thì ngay sau đó mẹ chồng nói luôn thẳng vào mặt mẹ đẻ “con bà yếu thì bà phải chiu, ra cơ sự này thì trách ai” rồi nhấc mông cầm nón ra về, mẹ đẻ chỉ biết nhịn, và nhìn theo.
Sau 3 ngày thì mình được xuất viện,về nhà tưởng rằng được nghỉ ngơi, nhưng không, vừa về đến nhà là cả một sự áp lực ức chế. Lật đật bước lên cầu thang đi lên phòng, mẹ đẻ đi trước, đến mình, rồi tới mẹ chồng, vừa nhấc được một chân lên vầu thang thì được mẹ chồng cầm tay, quay lại nghĩ mẹ đỡ nên định bảo:
- “con đi được mẹ ạ”nhưng thật vui khi không phải thế, bà lôi tay lại vì bà muốn nói:
- “đi cẩn thận, không lại bảo tại cái cầu thang nhà tôi”, bà nói to để đủ cả nhà nghe được. Lên phòng, mò lên giường thì lại được mẹ chồng nhắc:
- “Cái đệm này cao lắm ấy, thích thì tôi lột ra nằm chiếu không, không lại bảo tại đệm nhà tôi”, đến mức này rồi thì sao còn bình tĩnh được nữa. Mẹ đẻ mình mới quay lại hỏi mẹ chồng:
-“Bà nói thế là ý gì? từ hôm ở viện tới giờ bà nói những điều mà tôi không hiểu bà muốn nói gì?”
Mẹ chồng : - Không, tôi chỉ nói vậy thôi. Mẹ mình định nói thêm nhưng bố chồng xen vào, bố chồng quay quát mẹ chồng “bà thôi đi, ăn nói kiểu gì vậy” rồi quay sang xin mẹ mình thông cảm.
Ấy vậy mà, Tết đến, con gái mẹ chồng- tức chị của chồng mình về ăn tết, không biết mẹ con rủ rỉ gì mà chị gái nhắn tin chửi chồng mình:
- “Mày là thằng hèn, đội vợ lên đầu, nó để mẹ nó sang đây nhảy vào mặt mẹ mày đây này”. Chồng yêu vợ nhưng hơn hết chồng là một người con có hiếu, một người em ngoan, chồng gọi điện và mắng mình, gọi cả điện sang cho bố vợ nói “ mẹ không có quyền sang nhà con làm điều đó”. Ôi, đời thuở nhà nào mà mẹ đẻ dám sang nhảy vào mặt mẹ chồng? mẹ thương con còn không hết, ai “ngu” sang làm cái điều chặn đường sống của con gái mình?
Rồi chính bố chồng là người phải suy nghĩ, phải giải quyết hậu quả của vợ con mình, đã gọi điện sang xin lỗi bố mẹ mình, mong bố mẹ tha thứ cho chồng mình.
Muốn xin về nhà ngoại để mẹ mình chăm nhưng không được nhà chồng đồng ý. Mẹ đẻ cũng chẳng thể ở lại được, đành dặn dò, mua đủ các thứ cần thiết để đó để mình tự xử. Ngày Tết, nằm một mình một chỗ, nhớ nhà, nhớ chồng, nhớ con, thấy tủi phận! Mong mỏi từng ngày, mong mau khỏe mau lành vết đẻ để lên với con, một ngày dài như cả thế kỉ. Cố gắng ăn, cố gắng thể hiện là mình đã lại sức để sớm được duyệt cho lên Hà Nội, sớm được lên với con.
---------
Những ngày chăm con. Cái kết của vợ chồng.
Mong mỏi, cố gắng rồi cũng được lên với con sau hai tuần sinh, được bố chồng gói gém đồ đạc đưa lên Hà Nội gần con trai.
Lúc này cũng là lúc chồng lại phải đi làm, mình phải ở nhà một mình chăm con. Được chồng bàn giao, dặn dò kỹ lưỡng, trong lúc dặn dò cũng đã được chồng khẳng định “Tại cô nên mới ra cơ sự thế này”, ừ thì được gia đình mớm lời mà, đẻ xong lúc nào chả được khẳng định tại mình nên mới sinh non thế này.
Nực cười thay cái phận đàn bà. Đứt ruột đẻ con ra, mang nặng đẻ đau thế rồi được cho là “tại cô nên mới thế”.
Ừ thì tại tôi, chịu đựng mệt mỏi để con tôi phải khổ thế này, tại tôi không biết thương chính bản thân mình nên mới ra cơ sự này, tại tôi vì thế tôi luôn cắn răng im lặng để nghe chỉ trích.
------
Những tháng đầu năm luôn có mưa và trời rất lạnh, năm nay lại mưa nhiều hơn, mưa triền miên cả tháng. Cứ đều tăm tắp như vắt chanh, sáng 5h dậy, nấu nướng, ăn sáng rồi cắp hộp sơm, bình nhiệt ủ sữa, đội mưa phóng xe tới viện nghe tin tức và vắt sữa mang vào cho con ăn, rồi tối 10h về đến nhà lại nấu nướng ăn đêm, dọn dẹp rồi đi ngủ.
Tuần đầu được mẹ đẻ xuống ở cùng, chăm sóc nấu nướng cho ăn. Nhưng nghĩ cũng tội cho mẹ, và mình cũng ở viện suốt, một mình mẹ lủi thủi ở nhà, kể có con ở nhà cùng thì còn là bà xuống chăm cháu, đằng này…, mẹ cũng yếu không thể đi lại nhiều mà giúp mình đem sữa vào cho con được Vậy nên giục mẹ về để mình tự lo là được rồi. Và thế là lủi thủi 1 mình thực sự.
Ngoài viện, mình quen được một bà mẹ, chị cũng sinh cháu ở tuần 27, mình vào ở nhờ phòng trọ của chị để tiện đi lại vắt sữa đem lên cho con, do chị bị mất sữa nên mình đảm nhiệm luôn việc vắt sữa cho 2 con ăn luôn. Ở cùng chị, nói chuyện cùng chị thấy đỡ buồn, thấy vui vẻ hơn. Hai chị em rất quan tâm nhau, nhớ có hôm do mệt quá mà mình đi muộn bỏ mất 1 bữa sữa vào sáng sớm, chị thấy lạ vì bình thường mình đều đặn lắm, rồi chị lo gọi điện cho mình, lúc chị gọi thì mình lại bỏ điện thoại vào cốp và phí xe đi rồi nên không có biết. Chị lo, chả biết làm gì còn gọi cả về cho chồng chị, chị không biết số điện thoại của chồng mình nên không biết làm thế nào để gọi mình. Đến viện, vào phòng nhìn vẻ mặt chị, nghe chị nói mà cảm động lắm, vậy nên từ lần sau có đi muộn thì cũng phải nhắn tin để chị yên tâm. Cảm thấy yêu quý chị vô cùng.
Về phần chồng mình thì như chị đó nói “Chồng kiểu *éo gì mà không thấy gọi điện hỏi thăm vợ, vợ có nhắn tin thông báo tình hình của con thì cũng chỉ “uhm””.
Mọi thứ là chồng phó mặc mình, và như cuộc nói chuyện của chồng với cô người yêu cũ là “điều anh quan tâm giờ là nó (con trai mình) chứ không phải mẹ nó”, đau khổ chưa. Mình được mặc định là phải làm như thế, phải làm tốt, phải khỏe, không được ốm, phải cố.
Những ngày ở viện cũng chỉ có bạn bè chạy qua, xem mình sống ra sao, thiếu thốn cần giúp đỡ gì không, có đi chợ nấu cơm được không để bạn đi mua đồ hộ. Và chị gái mình chạy qua, xem tình hình và đem đồ ăn mẹ làm xuống cho. Ông bà nội, c ô chú nhà mình liên tục gọi điện hỏi thăm, động viên, bà cứ đi gom trứng rồi gửi lên cho mình ăn cho có sữa.
Các cô chú nhà chồng cũng rất quan tâm, hay gọi điện động viên, hỏi han tình hình, Bố mẹ chồng thì mình vẫn đều đặn gọi điện về thông báo tình hình của con rồi.
Từng ngày, từng ngày, đi nghe thông tin của con, thấy mỗi ngày con khá hơn lên mình vui lắm, con ăn tốt hơn, tăng cân và đặc biệt xuất huyết não của con đã tan hoàn toàn. Hạnh phúc lắm khi nghe tin con tốt lên từng ngày như thế.
Ngày con sắp tròn 1 tháng tuổi, mình tranh thủ đi tìm mua lắc bạc đeo chân cho con, định bụng hôm con tròn tháng thì lên nhờ các cô đeo cho con. Mình rủ cả mẹ Bình Anh đi cùng, chị bị rủ rê nên cũng mua, 2 chị em mua 2 chiếc giống nhau, hí hửng về đeo cho các con. Nhưng các cô bảo đeo sợ lúc tắm rơi mất nên thôi. Sáng mua lắc bạc thì chiều Bình An được đưa đi ghép với mẹ, sung sướng tột cùng, mỗi 2 chị em ở viện, không người thân nên cứ chạy đi chạy lại đỡ nhau mang đồ lên ghép với con. Lấy đồ cho chị đi ghép với con mà vui cứ như mình được đi ghép với con mình ấy. Và cũng hi vọng lắm, nghĩ may mắn cũng đến với mình. Chị em còn bảo nhau về chuẩn bị dần đợi ngày mình được ghép với con.
Nhưng người tính không bằng trời tính. Con đột nhiên bị suy hô hấp nặng phải quay lại thở bằng máy. Ngày mình ngồi gấp đồ,lọc đồ để mấy nữa được ghép mẹ thì đã chuẩn bị sẵn rồi cứ thế cầm đi thôi, là ngày được gọi gấp lên viện trong đêm vì con suy yếu. Tất tả, mặc mưa gió, không kịp mặc cả áo mưa cứ thế phi lên viện trong đêm, mưa, rét nhưng mình chẳng cảm thấy gì cả. Gửi xe vội chạy lên khoa sơ sinh, chạy mà chân ríu hết vào, cố lết lên tới nơi. Tới nơi họ còn không cho vào ngay mà cứ xác minh, cứ hỏi đi hỏi lại:
- “em là mẹ cháu NTL hay là dì của cháu?”
Mình nói: -Em là mẹ cháu.
Họ vẫn không tin, cứ hỏi lại, đến khi có một cô quen mặt mình chạy ra bảo “ Mẹ cháu NTL đấy” thì họ mới đưa áo cho vào gặp con.
Vào nhìn con nằm đấy, dây dợ cắm đầy người, phải dùng máy tần số cao mà chua xót.
Đêm đó,mình không dám về nhà, sợ về lại nghe tin gì đó về con. Bố mình nghe tin bắt xe xuống ở viện cả đêm với mình, trong lúc đợi bố đến thì con bạn thân đã phải ở bên cạnh mình.
Ngày hôm sau con phải nhịn ăn, con yếu quá ăn không tiêu. Xót xa lắm, gọi điện thông báo tình hình cho mọi người. Đang chạy lên khoa gặp bác sĩ thì mẹ chồng gọi:
- mẹ bảo, con nên xem lại đồ ăn thức uống, đồ ăn ko hợp lí nó cũng là thằng bé ăn không tiêu đấy.
Ôi, mẹ ơi, con đang đứt từng khúc ruột đây, từ đêm qua tới giờ con chưa được hạt cơm nào vào bụng, thằng bé yếu quá không ăn được chứ đâu phải do con ăn uống linh tinh.
Buổi trưa hôm đó nghe thông tin con xong, quay bảo bố cứ về nhà đi giờ ổn rồi, mình tranh thủ đi xe về nhà lấy đồ đạc, quần áo để tục trực luôn trong viện. Về nhà tranh thủ ăn tạm bát cơm, vừa đưa được miếng cơm lên miệng thì chuông điện thoại reo, gọi từ bệnh viện:
-“ Mẹ NTL phải không? Em vào viện ngay đi, bác sĩ cần gặp em”
Vậy là vất bát cơm xuống, lại cuống cuồng lấy xe phi vào viện.
Tới nơi, người ta nhìn mình với một ánh mắt rất khác, rất khác so với mọi khi, điều dưỡng đưa mình vào với con, bảo mình đứng đó với con rồi bác sĩ tới giải thích.
Nhìn con mà chua xót, con nằm im, máy tần số cao vẫn chạy, chạy rung cả cơ thể nhỏ bé của con lên.
Bác sĩ vào, đặt tay lên vai mình, mình vô thức quay hỏi bác sĩ:
-Cháu nó đang thở đúng không ạ?
Người ta chẳng biết nói gì với mình, im lặng, sau người ta mới phá tan không khí im lặng đó bằng câu:
-Bệnh viện rất lấy làm tiếc, các bác đã cố hết sức, cháu nó đi lúc 15h00. Mọi thứ sụp đổ, người ta bảo mình ra kí nhận giấy tờ, làm thủ tục cho con. Gọi điện thông báo cho chồng, cho gia đình mà không mở mồm nói nổi.
Đêm ấy con lại được xe chở đi, giờ thì chở thẳng con ra ngoài nghĩa trang. Người ta nói kiêng không cho mẹ bế con, không cho mẹ ra mộ của con, nên đến lúc con mất mà chưa một lần được bế con.
Tất cả mọi người đều ra mộ tiễn con, chỉ có bà nội là không, bà không biết mặt con như thế nào, chỉ được biết khi sau này mình cho bà xem ảnh của con.
Ngày hôm sau chồng mới đi làm về, rồi lo xây mộ cho con. Cho đến lúc ấy thì mình chẳng còn thiết tha cái gì nữa. Đã đề nghị li hôn.
Chồng không đồng ý, nhưng đã bỏ lên Hà Nội, và đi gặp người yêu cũ để tâm sự.
Thời gian sau đó là một quãng thời gian quá suy sụp, mình đã trầm cảm một thời gian dài, nhưng nhìn đi nhìn lại thì cũng chỉ 1 mình, tự 1 mình vượt qua, không ai ở bên, không chồng.
Mọi thứ cứ xấu dần đi. Đến một ngày, vẫn còn tháng cữ mình không về quê để chuẩn bị giỗ được, mẹ chồng thấy vậy chắc cũng không vui. Rồi mình vẫn bị dong sản sau sinh, mẹ chồng thấy vậy chỉ bảo:
- “tao chưa thấy ai như mày, trần đời có mày là 1, giờ vẫn còn dong sản” rồi “liệu mà làm ấy, vì con mà mất đi một sinh linh đấy”
Mọi thứ vỡ òa. Sức chịu đựng thì cũng có hạn. Tốt thì đúng lẽ nó phải thế, xấu thì là lỗi tại phận đàn bà này.
Mình không phải người cam chịu. Sau 100 ngày của con, sau một lần xô xát mẹ chồng nàng dâu, sau thái độ quá đáng của chồng, mình quyết định đưa đơn Li hôn. Gói đồ và ra đi.
Duyên phận đến đây là chấm dứt! Kết thúc 1 năm kết hôn.
Chồng cũ lấy vợ mới! 
Từ hôm ra tòa giải quyết xong thử tục cho tới hôm này là cũng được 2 tháng 15 ngày. Trong quãng thời gian đó, vợ chồng mình cũng làm nhau “nhớ” nhau nhiều. Được chịu thêm nhiều tổn thương, rất nhiều bất đồng đã diễn ra. Và đến ngày hôm qua thì gia đình chồng mình đã đi gặp mặt nhà gái chuẩn bị cưới vợ mới cho chồng mình.
Vợ mới của chồng mình không ai xa lạ, đó chính là người yêu cũ của chồng mình trước đây. Mình cũng đã từng nhiều lần được chồng kể về chị gái này (hơn mình mấy tuổi).
Theo như chồng kể thì chị gái này rất tự tin vì có gương mặt xinh, mình chưa gặp nên chưa biết xinh thế nào. Chỉ biết bạn chồng mình nói chị ấy đen hơn mình, răng hơi hô, và không hẳn là xinh, nghe kể thì biết vậy thôi. Uhm, chị ấy tự tin vì mặt xinh thì chồng mình bảo:
-“ người ta tự tin mặt xinh, anh mới bảo là Sao em không tự hỏi em ngủ với bao nhiêu thằng mà rồi thằng nào cũng bỏ em đi?”
Nguyên văn lời chồng nói đấy.
Rồi có lần chồng nói:
-cũng có lúc người ta muốn quay lại, anh nghĩ hay là quay lại nhưng mà nghĩ đến những điều trước đây là không thể nào chấp nhận được”. Có một thời gian, công việc chồng mình không tốt lắm, nên kinh tế khó khăn, lúc đó mình và chồng chưa cưới nhau.Hai đứa nằm nói chuyện với nhau, tay chồng quàng ôm mình, đột nhiên chồng nói:
-Hôm trước anh mới nghĩ, hay là quay lại với người cũ để người ta giúp mình vực kinh tế. Tệ thật đấy.
Mình đứng hình, bỏ tay chồng ra khỏi người, đột nhiên có một cảm giác ghê tởm. Nghĩ, phận mình con gái mà chưa từng có suy nghĩ dựa hơi người khác, vậy mà rõ một đấng đàn ông mà lại có suy nghĩ thế. Theo đời nói là “hèn” ấy.
Và giờ thì, mọi mong ước đã thành thực. Chúc mừng chồng.
Người ta nói chồng đào hoa, ừ thì đúng là đào hoa thật. Chồng cũng luôn tự hào về gia đình mình, thế hệ nào cũng có người có con trong con ngoài, chồng luôn nói:
- “Người lớn nói rồi, đàn ông nhà này ra đường mà gái không theo thì không phải đàn ông”.
Ừ thì chồng đã làm điều đó rất tốt.
Thôi thì giờ cũng là giai độc thân, không phải giấu giếm như trước nữa nên vợ hiểu. Yêu ai, lấy ai đấy là quyền của chồng rồi. Chỉ mong là hãy cố gắng như người ta nói “Đàn ông li hôn lần 1 là ngọc quý, đàn ông li hôn lần 2, lần 3 là rác rưởi”
Chúc chồng hạnh phúc bên vợ mới!
Và đấy, ai thấy anh tuyệt vời, ai thấy may mắn khi lấy được anh thì tôi nhường cho cái tuyệt vời cái may mắn ấy đấy. Hãy cứ đến và tận hưởng.
Yêu thương vẫn còn nhưng Lý chí đã cạn.
Chợt lại nghĩ tới bài thơ này:
Đi ăn cưới vợ cũ
Vợ cũ đi lấy chồng 
Mời mình về ăn cưới
Mình bàn với vợ mới
Có đi không mình ơi!

Vợ mới cười rất tươi
“Chị mời thì nên đến
Hai đứa mình cùng đi
Để tỏ tình thân mến!”

Vợ cũ mặc rất đẹp
Nhìn thấy chạy đến chào
Chồng mới của vợ cũ
Ra tận nơi đón vào…

Ôi cuộc tình rổ rá
Mà cưới vui bất ngờ
Mọi người tranh nhau hát
Mình cũng lên đọc thơ

Trong làn khói lơ mơ
Mình ghé tai hỏi vợ
“Nếu cuộc tình này vỡ
Mình có mời anh không?”

Phụ nữ thông minh phải chọn chồng đủ 6 tiêu chuẩn sau

Đã có quá nhiều thay đổi trong xã hội hiện đại nên những tiêu chuẩn phụ nữ đặt ra ở người đàn ông lý tưởng cũng có nhiều khác biệt so với trước kia.
Trong thời đại mà phụ nữ vừa phải kiếm tiền, vừa đảm nhận trách nhiệm của người phụ nữ gia đình thì những tiêu chuẩn đặt ra ở đàn ông cũng ít nhiều thay đổi theo. Khi phụ nữ trao gửi thứ “đáng giá ngàn vàng” cho một người đàn ông mà họ sẽ gọi là chồng và chung sống với người đó, họ luôn hi vọng mình không phải hối hận vì chọn nhầm đối tượng. Chính vì hạnh phúc lâu dài, họ đặt ra nhiều tiêu chí hơn khi đưa ra quyết định lựa chọn một ai đó là người đàn ông mà mình sẽ gắn bó suốt cuộc đời.
Mỗi người đều có một hình mẫu lý tưởng riêng, nhưng một người phụ nữ thông minh sẽ sáng suốt biết lựa chọn cho mình những đối tượng phù hợp.
1. Chọn người luôn tôn trọng bạn
Người phụ nữ thông minh phải biết chọn cho mình một đối tượng biết tôn trọng mọi sở thích, ý kiến, ước mơ, nguyện vọng của mình. Không những vậy, anh ấy cần biết ủng hộ, khuyến khích bạn phát triển tài năng. Bạn sẽ hạnh phúc khi may mắn chọn được một người đàn ông luôn nhận ra những điểm sáng trong con người bạn, họ giúp bạn đối diện với chính con người thật của mình và tiếp thêm sức mạnh để bạn vượt qua khó khăn trong cuộc sống.
Bên cạnh đó, anh ấy chấp nhận con người thật của bạn với cả mặt tốt và mặt xấu bởi. Điều anh ấy làm hàng ngày là biết bỏ qua cho vợ, góp ý để vợ tự biết sống tốt hơn. Đó chính là một trong những tiêu chuẩn quan trọng khi bạn quyết định chọn ai là người cùng bạn đi đến cuối con đường.
2. Chọn người chín chắn, trưởng thành
Phụ nữ thích đàn ông lớn tuổi hơn mình là điều dễ hiểu bởi những người đàn ông này thường đã xác định được mục tiêu, tham vọng và động cơ thúc đẩy họ vươn lên trong sự nghiệp. Họ có ý nghĩ và hành động trưởng thành để có thể tìm ra được hướng đi đúng đắn. Chính sự từng trải và kinh nghiệm sống của mình, họ truyền tải cho bạn những bài học cũng như lời khuyên hữu ích. Không những vậy, một người chồng như vậy sẽ biết cách che chở và bảo vệ bạn trước mọi khó khăn của cuộc sống.
3. Chọn người có khiếu hài hước
Trong cuộc sống hàng ngày, chắc chắn sẽ có lúc bạn gặp phải chuyện không vui hoặc cảm thấy mệt mỏi, đuối sức về một vấn đề gì đó. Những lúc như vậy, một người bạn đời hài hước, lạc quan sẽ là một liều thuốc tinh thần rất tốt cho bạn. Không những vậy, người đàn ông vui tính sẽ biết cách mang tiếng cười và niềm vui đến cho bạn, giúp bạn cảm thấy yêu đời hơn. Bạn sẽ không bao giờ cảm thấy nhàm chán hay tẻ nhạt khi ở bên cạnh một người như vậy. Chính những câu chuyện hài anh ấy mang đến sẽ giúp cuộc sống của bạn sẽ tràn ngập tiếng cười và thêm tin yêu vào cuộc sống hơn. Bạn nên biết rằng, dù trong bất cứ hoàn cảnh khó khăn nào, anh ấy cũng mang đến cho bạn một cách nhìn lạc quan.
4. Chọn người biết quan tâm, chia sẻ
Quan tâm, chia sẻ lẫn nhau là một trong những yếu tố quan trọng để các cặp đôi có thể hiểu và giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Phụ nữ thông minh nên chọn người đàn ông biết chia sẻ, biết giúp đỡ vợ các công việc gia đình thay vì nhậu nhẹt với bạn bè. Lấy được người chồng như vậy, phụ nữ sẽ không căng thẳng, áp lực mà luôn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc.
Bên cạnh đó, người chồng lý tưởng còn phải biết chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, ước mơ, mong muốn cùng vợ. Họ biết cái gì nên nói, nên làm để vợ cảm thấy vui vẻ. Phụ nữ ngày nay hoàn toàn có khả năng độc lập tài chính, một người chồng giàu có chưa chắc sẽ tốt bằng một người biết chia sẻ, luôn làm bạn cảm thấy thoải mái.
5. Chọn người có trách nhiệm
Đàn ông sinh ra có một vai trò cao cả đó là làm chỗ dựa vững chắc cho phụ nữ dựa vào trong những sóng gió của cuộc đời, do đó nếu họ tỏ ra mình là người có trách nhiệm thì sẽ tạo một ấn tượng mạnh với chị em. Họ biết làm thế nào để có thể thể hiện đúng tinh thần “phái mạnh”, biết đặt gia đình lên trên tất cả mọi chuyện. Ở bên cạnh người đàn ông như vậy, bạn sẽ luôn có cảm giác tin tưởng và an toàn.
6. Chọn người có trí tiến thủ, biết nhìn xa trông rộng
Một người đàn ông có trí tiến thủ đồng nghĩa với việc họ luôn không ngừng nỗ lực, cố gắng để hoàn thiện bản thân và gây dựng các kế hoạch tiến xa về phía trước. Không những vậy, nếu người ấy có tầm nhìn xa trông rộng, họ sẽ biết cách cải tiến để cuộc sống của mình ngày càng trở nên tốt đẹp hơn. Anh ấy sẵn sàng chấp nhận công việc khó khăn hiện tại với hy vọng tương lai mình sẽ gặt hái được thành quả lớn lao hơn. Điều quan trọng là anh ấy dám biến đam mê của mình thành hiện. Ở bên cạnh một người đàn ông như vậy, bạn sẽ nhận ra một điều rằng mình sẽ học hỏi được nhiều điều và có thể dựa dẫm vào họ trong những lúc cần thiết.

Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2015

Ông xã, bạn gái cũ gọi cho anh này…

Cả đàn ông lẫn phụ nữ đều có tính “nhạy cảm”, đàn ông nhạy cảm với sự việc, nếu có việc gì không vừa ý, càng nghĩ lại càng giận; còn phụ nữ lại nhạy cảm với lời nói, một câu nói ra tuy nhẹ nhàng nhưng càng nghĩ lại càng cảm thấy tủi hờn, tức giận. Chính vì thế, làm người đàn ông, cũng nên hạ mình một chút, nói những lời đường mật dễ nghe, nịnh vợ một chút để cô ấy vui vẻ, tự nhiên mình cũng cảm thấy thoải mái, có gì không đáng.
(Điện thoại của anh đổ chuông)
Nam: A lô?
Nữ: A lô, anh… phải không?
Nam: Cô, cô là ai?
Nữ: Em là…
Nam: À, là em à! Tìm anh có việc gì?
Nữ: Anh có thể ra ngoài một chút không? Em đang ở gần nhà anh.
(Đi đi! Ông xã, em tin anh!)
Nữ: Anh uống trà đi!
Nam: Có chuyện gì em nói nhanh đi! Muộn thế này rồi, anh không yên tâm để vợ ở nhà một mình, cô ấy sợ bóng tối.
Nữ: Em ly hôn rồi!
Nam: Sao thế? Chẳng phải chồng em rất yêu thương em sao?
Nữ: Anh ta là đồ khốn nạn, giấu em nuôi bồ nhí, hu hu hu…
Nam: Được rồi, em đừng buồn quá, em còn trẻ thế này, sẽ tìm được người khác tốt hơn.
Nữ: Anh hận em lắm đúng không?
Nam: Tất cả đều là quá khứ rồi. Bây giờ anh coi em là bạn, không ghét hận gì cả.
Nữ: Thật không?
Nam: Tất nhiên rồi, anh đã nói dối em bao giờ chưa?
Nữ: Anh còn yêu em không?
Nam: …Yêu
Nữ: Chúng ta kết hôn đi, em nhất định sẽ làm một người mẹ hiền vợ đảm.
Nam: Anh có vợ rồi, tuần trước anh với cô ấy vừa đi đăng ký xong, hai tháng nữa bọn anh sẽ kết hôn.
Nữ: Chẳng phải vẫn chưa kết hôn sao?
Nam: Không được, cô ấy rất yêu anh, anh không thể tổn thương cô ấy.
Nữ: Anh ngại thi để em nói…
Nam: Cũng không được.
Nữ: Hu hu, tại sao?
Nam: Vì anh là đàn ông, nên không thể được.
Nữ: Em muốn biết vì sao anh vẫn yêu em, em cũng yêu anh mà chúng ta lại không thể ở bên nhau?
Nam: Em thật sự muốn biết?
Nữ: Vâng.
Anh nói…

1: Anh biết yêu một người không dễ dàng, cũng biết nỗi đau khi bị tổn thương khó chịu thế nào, do đó anh không thể bỏ rơi cô ấy.
2: Khi anh quyết định kết hôn cũng tức là đã xác định cả đời sẽ ở bên cạnh cô ấy. Cho dù em có nói thế nào thì nguyên tắc của anh vẫn là không hổ thẹn với cô ấy, không phản bội cô ấy, cho dù sau này bọn anh có gặp phải sóng to gió lớn thế nào, anh cũng sẽ đứng ra che chở cho cô ấy.
3: Cô ấy rất yêu anh, cô ấy rất ngốc, rất lương thiện, làm việc gì cũng nghĩ cho anh.
Hôm nay anh tới đây cũng là vì cô ấy khuyên anh đến, cô ấy tin tưởng anh sẽ không làm điều có lỗi với cô ấy. Cô ấy lấy anh tức là đã giao phó cả cuộc đời cho anh, anh không thể chà đạp lên cuộc đời của một người phụ nữ được.
(Đã hiểu chưa?)
Nữ: Em hiểu rồi…
(Trên đời này có hai loại sắc đẹp, vẻ đẹp bên ngoài: có thể thỏa mãn sĩ diện của anh, nhưng không thể cho anh một đời hạnh phúc. Vẻ đẹp bên trong: tuy không thể cho anh sĩ diện, nhưng có thể cho anh một đời hạnh phúc, đối với phụ nữ… khuôn mặt quan trọng… hay là hạnh phúc quan trọng hơn…)
Nữ: Làm bạn có được không?
Nam: Không cần, anh không cần bạn khác giới nào ngoài bạn gái!
Nữ: Tại sao? Anh nói lý do đi.
Anh nói…
Thứ nhất, không cùng tiếng nói, những thứ đàn ông bọn anh thích thì phụ nữ các em lại không thích;
Thứ hai, em không thể đáp ứng anh giống như bạn gái của anh được;
Thứ ba, anh không có thời gian đưa em đi dạo phố ăn uống, đó là việc anh muốn làm với bạn gái anh;
Thứ tư, bạn gái anh sẽ ghen, có nhất thiết phải thế không?
Điều làm người đàn ông tự hào không phải là đã từng qua đêm với bao nhiêu cô gái mà là có một người nguyện cùng anh ta qua đêm cả đời.
Điều là phụ nữ tự hào không phải là có bao nhiêu bạn trai mà là người đàn ông của cô ấy đã từ chối bao nhiêu cô gái.
Đàn ông, phải chống đỡ được sức quyến rũ.
Phụ nữ, phải chịu đựng được sự cô đơn.
Trong không gian của mỗi người đàn ông nên có một cuốn nhật ký thế này:
Khi vợ còn là con gái, sống cùng với bố mẹ, từ nhỏ đến lớn chưa từng ăn một hột cơm nhà mình, chỉ vì một chữ “tình” mà rời xa bố mẹ đã một đời nuôi mình khôn lớn, đem nửa đời sau phó thác cho mình, gả về nhà mình, gọi bố mẹ mình là bố mẹ, coi anh chị em của mình như anh chị em của cô ấy. Nếu không đối xử tốt với cô ấy thì có còn lương tâm không? Làm người thì phải có lương tâm với người khác chứ!
Đàn ông thích ăn uống nhậu nhẹt, những lúc buồn chán bực bội có thể tùy ý ra ngoài vui chơi giải sầu. Thử nghĩ mà xem, vợ mình mang thai chín tháng mười ngày có bao nhiêu sự khó chịu, nếu không dựa vào niềm vui được làm mẹ để chồng đỡ thì cho dù là ai vác thêm cái bụng lớn như thế cũng không chịu được. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày sinh con, một mạng đổi một mạng, mẹ tròn con vuông, con cái vẫn phải theo họ cha. Bạn thứ nói xem, nếu chúng ta không đối xử tốt với vợ, liệu có xứng đáng với sự hi sinh của cô ấy dành cho mình không? Trái tim con người suy cho cùng cũng vẫn là máu thịt!
Cả đàn ông lẫn phụ nữ đều có tính “nhạy cảm”, đàn ông nhạy cảm với sự việc, nếu có việc gì không vừa ý, càng nghĩ lại càng giận; còn phụ nữ lại nhạy cảm với lời nói, một câu nói ra tuy nhẹ nhàng nhưng càng nghĩ lại càng cảm thấy tủi hờn, tức giận. Chính vì thế, làm người đàn ông, cũng nên hạ mình một chút, nói những lời đường mật dễ nghe, nịnh vợ một chút để cô ấy vui vẻ, tự nhiên mình cũng cảm thấy thoải mái, có gì không đáng.
Trên đời mỹ nữ nhiều không đếm xuể, nhưng một khi đã kết hôn rồi thì đừng đứng núi này trông núi nọ, đặc biệt, không được so sánh vợ mình với người phụ nữ khá. Điêu Thuyền tuy xinh đẹp thật đấy nhưng bạn cũng phải có sự anh tuấn phong độ cũng võ thuật siêu phàm như Lữ Bố thì mới có thể lọt vào mắt xanh của nàng. Nếu không, vẫn là lực bất tòng tâm, tự chuốc phiền muộn, không phải sao? Tuy nhiên cũng không nhất thiết phải cái gì cũng không được so sánh. Ví dụ, nếu bạn và vợ đang đi trên phố, nhìn thấy một người phụ nữ khác có tuổi tác, vóc dáng tương đương vợ mình đang mặc một bộ quần áo rất đẹp, bạn nhất định phải khuyến khích cô ấy đi mua một bộ giống như thế, nhất định điều này sẽ mang đến bất ngờ thú vị cho bạn.
Con người sinh ra trên đời, hoàn cảnh sống khác nhau, sự giáo dục cũng khác nhau, khiến cho mỗi người đều có cá tính và thói quen khác nhau. Con người khi trưởng thành đến độ tuổi kết hôn, nhất định tính cách và thói quen đã trở nên cố định. Người xưa có câu: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời. Đàn ông sau khi kết hôn, đừng bao giờ cố “nhào nặn” vợ mình theo tiêu chuẩn mà mình đặt ra. Cách thông minh nhất chính là tự mình làm gương, thay đổi bản thân phù hợp với tính cách và thói quen của vợ, mưa dầm thấm lâu, đến một ngày, nhất định bạn sẽ cảm thấy hai vợ chồng sống với nhau rất hòa hợp hạnh phúc, cô ấy sẽ cảm thấy bạn là người đối xử tốt nhất với cô ấy, là người phù hợp nhất với cô ấy. Cô ấy sẽ coi bạn là người đáng tin tưởng và dựa dẫm nhất, muốn cô ấy làm chuyện có lỗi với bạn sợ còn khó hơn lên trời.
Phụ nữ thời nay đa phần đều có công việc sự nghiệp, làm việc cả ngày ở ngoài, đã thế tháng nào cũng có mấy ngày “khó chịu” nữa, thực tế họ còn mệt mỏi hơn chúng ta rất nhiều vì phải hoàn thành rất nhiều trọng trách. Việc nhà tuy không nặng nhọc nhưng làm mãi không hết, ngày nào cũng như ngày nào, khiến người khác không khỏi chán nản. Câu “Thuận vợ thuận chồng, tát Biển Đông cũng cạn” nếu áp dụng vào làm việc nhà cũng vẫn thích hợp. Làm việc nhà cũng giống như ăn đồ ăn ngon vậy, cùng một đạo lý: Người ăn không hết, kẻ lần chẳng ra.
Vợ mình thì mình phải biết xót, nếu trên đời này có ai đó còn xót vợ bạn hơn bạn thì chắc chắn bạn đang gặp rắc rối đấy. Cô ấy đã gọi bạn là “chồng” thì bạn nên gánh vác trách nhiệm của một người đàn ông, phải giống như một cái cây lớn để vợ dựa vào.
Là chồng, bạn hãy biết trân trọng, chiều chuộng cô ấy, vì xét cho cùng, cô ấy đã bỏ cả thiên đường để đi theo bạn.
Là chồng, bạn cần phải biết ôn hòa, rộng lượng, nghe lời. Phụ nữ đều rất yếu lòng, nhạy cảm, dù có nũng nịu giận hờn cũng là để biết bạn yêu cô ấy nhiều đến thế nào, những lúc như vậy, bạn phải biết khoan dung, nhẫn nhịn, đừng nổi nóng cãi nhau với cô ấy, nếu không sẽ khiến cô ấy rất đau lòng.
Là chồng, khi ôm vợ nhất định phải đủ chặt. Cho dù bạn không có một bờ vai mạnh mẽ nhưng khi ôm cô ấy, nhất định phải cho câ ấy cảm thấy đó là bờ vai, là cái ôm vững chãi nhất, khi cô ấy nép vào ngực bạn, hãy hôn nhẹ lên trán và gò má cô ấy, đừng tham lam hôn vào môi nhé!
Là chồng, mỗi sáng thức dậy, đừng ngại trao cho cô ấy một nụ hôn nhẹ và nói: “Em yêu, anh đi làm đây, bye bye!”
Là chồng, khi cô ấy giặt quần áo cho bạn, hãy tỏ ra ngoan ngoãn nói: “Vợ yêu, em vất vả rồi, lại đây cho anh ôm một cái nào.”
Là chồng, bạn đã trở thành bầu trời và thế giới của cô ấy, ngoại trừ bạn là sắc cầu vồng rực rỡ, tất cả những thứ còn lại đều là sắc đen vô vị.
Là chồng, khi cô ấy rơi lệ, bất luận là vì nhớ nhà, tức giận, bị người khác ức hiếp hay là tức cảnh sinh tình, bạn đều phải ôm cô ấy vào lòng, để cô ấy khóc một cách thật thoải mái, sau đó lau nước mắt cho cô ấy, nói: “Đừng khóc nữa, có biết lúc em khóc trông xấu lắm không, được rồi, cho em lau nước mũi vào áo anh đấy.’
Một chữ “vợ chồng” mà bao hàm rất nhiều ý nghĩa, hai người xa lạ gắn kết cuộc sống với nhau, còn từ ngữ nào thân thiết mà rất đỗi dung dị hơn hai chữ “vợ chồng”.
Là chồng, hãy để ngọt ngào gắn trên môi, tình yêu đong đầy trái tim.
Phụ nữ đọc rồi hãy chia sẻ, để càng nhiều đàn ông hiểu được tình nghĩa vợ chồng.
Đàn ông đọc rồi hãy chia sẻ, để bạn và người bạn yêu được hạnh phúc.

Tự chế muối tắm tại nhà để trắng da siêu nhanh

Chị em hãy tự chế muối tắm tại nhà để trắng da nhanh chóng mà không lo dị ứng.
Cách 1:
Nguyên liệu: 1 chén muối Epsom (mua ở hiệu thuốc), 1 trái cam, 1 chén bột trà xanh
Cách làm:
Cam đem vắt lấy nước cốt sau đó hòa cùng muối, sau dó bạn cho một chén trà xanh vào. Khuấy đều nguyên liệu sau đó cho vào một hủ nhỏ để dành sử dụng. Do muối khô nhanh nên bạn nên cho vào tủ lạnh bảo quản liền.
Mỗi lần sử dụng bạn lấy ra một ít rồi thoa lên toàn thân để tẩy tế bào chếtnhư muối bình thường, giúp lấy đi các tế bào chết trên da, còn thấm sâu hơn giúp da loại bỏ các độc tố. Cam sẽ giúp da sáng mịn màng, phòng chống các vấn đề lão hóa, bột trà xanh góp phần tẩy tế bào chết hiệu quả.
Cách 2:
Nguyên liệu: 1 chén muối Epsom, tinh dầu thơm mùi dâu tây, 1-2 giọt màu thực phẩm, lọ thủy tinh có nắp đậy.
Cách làm:
Bạn đổ muối Epsom vào một chiếc bát, thêm vào một vài giọt tinh dầu thơm dâu tây vào.
Tiếp tục nhỏ màu thực phẩm và tiến hành trộn đều. Bạn dùng một hũ thủy tinh sạch để cất muối. Mỗi khi tắm, bạn chỉ cần cho ½ thìa muối vào bồn tắm là được.
Cách tắm:
Đầu tiên, bạn dùng nước làm ướt cơ thể rồi lấy một lượng muối nhỏ xoa đều lên da, massage nhẹ nhàng toàn thân, massage kỹ những vùng da như nách, cùi chỏ, đầu gối ... Sau đó xả nước và tắm, hôm nào dùng muối tắm thì bạn không cần sử dụng đến sữa tắm nữa nha.

Cách se lỗ chân lông đơn giản với bia tươi

Bia không chỉ làm đẹp da, mượt tóc, trị mụn... mà còn giúp se lỗ chân lông hiệu quả.
Bia chứa hầu hết các vitamin cần thiết cho cơ thể: Vitamin E, C, các nhóm vitamin B, kali, sắt... Mỗi ngày uống 1 ly bia nho nhỏ sẽ giúp phụ nữ tiêu hóa tốt, da dẻ hồng hào hơn. Có một cách đơn giản giúp làm đẹp da mặt, đó chính là mặt nạ bia.
Mặt nạ se lỗ chân lông với bia
Cách 1:
Bạn chỉ cần thấm một chút bia lên mặt mỗi ngày khoảng 5-10 phút rồi rửa lại mặt bằng nước lạnh. Vừa giúp khắc phục tình trạng lỗ chân lông to vừa giúp bạn sở hữu làn da sáng và mịn.
Cách 2:
Nguyên liệu: Bia, lòng trắng trứng, mật ong.
Bạn tách lấy lòng trắng trứng gà và đánh tan tới khi nào sủi bọt. Trộn đều lòng trắng trứng với 1 thìa cafe bia và 1 thìa cafe nước cốt chanh tươi. Thoa hỗn hợp đó lên da sau khi làn da đã được vệ sinh sạch sẽ. Để hỗn hợp khô trên da chừng 30 phút. Rửa sạch mặt với nước ấm và massage nhẹ nhàng chừng 10 phút. Cuối cùng rửa với nước lạnh.

Tuyệt chiêu níu giữ tuổi thanh xuân với trứng gà

Dùng trứng gà để phòng chống da lão hoá, giảm nếp nhăn tốt mà không phải chị em nào cũng biết.
Chuối và trứng gà
Chỉ cần xắt nhỏ 1 quả chuối chín, xay nhuyễn cùng 1 quả trứng gà là bạn đã có một loại mặt nạ chống lão hóa trên cả tuyệt vời. Collagen trong trứng gà sẽ giúp các nàng duy trì được độ căng, mịn của làn da tuổi thanh xuân, hạn chế được tình trạng da chảy xệ. Chuối trong thành phần mặt nạ vừa giúp loại bỏ mùi tanh của trứng, vừa làm sạch da, se khít lỗ chân lông và xóa vết thâm.
Trứng gà và chanh 
Tách lấy lòng trắng trứng gà, vắt lấy vài giọt nước cốt chanh rồi trộn chung với lòng trắng trứng. Dùng muỗng đánh đều hỗn hợp này để tạo bọt. Rửa mặt sạch, lau khô rồi thoa trứng + chanh lên da mặt. Lòng trắng trứng sẽ tạo một màng mỏng bảo vệ cho da, nuôi dưỡng da mịn màng.
Dưa chuột và lòng trắng trứng
Dùng nước ép dưa leo trộn đều với 1 lòng trắng trứng gà đã được đánh bông như tuyết và vài giọt nước hoa hồng. Sau đó, thoa hỗn hợp vừa trộn lên da mặt để khoảng 15-20 phút và rửa lại mặt bằng nước ấm, tiếp tục thoa thêm một ít nước hoa hồng.

Bí quyết khi ngủ của những cô nàng trẻ lâu

Để trẻ lâu chị em không được quên chăm sóc da, tránh tác nhân ngoài môi trường, chú ý bí quyết khi ngủ...
Ngủ đủ giấc
Bạn hãy xóa tan mọi muộn phiền của công việc, những chuyện xảy ra ở công ty...để ngủ thật ngon. Việc ngủ đủ giấc từ 6-8 tiếng một ngày sẽ giúp cơ thể và tinh thần của bạn luôn được thư giãn và thoải mái nhất. Khi ngủ đủ giấc bạn sẽ thấy cơ thể của mình tràn đầy sức sống và đầu óc minh mẫn để khởi động ngày mới hiệu quả nhất.
Không bật điện khi ngủ
Cho dù một ánh đèn mờ từ đèn ngủ hay ánh điện rất nhỏ như đèn của tivi hay máy tính, điện thoại… cũng có thể là "thủ phạm" cản trở giấc ngủ của bạn.
Khi ngủ, cơ thể sản sinh ra hormone melatonin giúp bạn thư giãn và buồn ngủ. Nhưng những ánh sáng này lại tác động và làm rối loạn mức độ melatonin do cơ thể sản sinh ra. Vậy nên, cho dù có ngủ thì cơ thể bạn cũng không được thư giãn thoải mái, và dáng vẻ mệt mỏi hôm sau của bạn chính là minh chứng cho điều này.
Chuẩn bị ngủ
Không nên ăn bữa tối quá no, ăn no sẽ làm cho dạ dày làm việc nhiều, gây sự tỉnh giấc bởi những cơn ác mộng
Không nên dùng dùng trà, cà phê vào buổi tối nếu không quen. Các chất có trong trà, cà phê sẽ kích thích thần kinh hưng phấn, gây sự tỉnh táo làm khó ngủ.
Không nên uống nước nhiều, ăn hoa quả chua trước khi đi ngủ. Bởi uống nước nhiều sẽ làm cho thức giấc vì phải tiểu tiện, ăn hoa quả chua chứa nhiều Vitamin C sẽ gây kích ứng dạ dày làm khó ngủ.
Ngâm chân vào nước nóng và xoa bóp gan bàn chân cũng là một phương pháp làm tăng cường chất lượng giấc ngủ.
Tư thế ngủ
Khi ngủ, nên nằm ngửa, thẳng tay và chân, quần áo rộng, không nên mặc áo nịt ngực, gối cao vừa phải.
Trước khi đi ngủ, thân thể phải sạch sẽ. Tắm nước nóng trước khi đi ngủ là biện pháp tốt nhất để ngủ ngon.

3 món canh giúp giảm cân đơn giản nhất

Chị em hãy nấu những món canh dưới đây để thay đổi trong bữa ăn hằng ngày nếu muốn giảm cân nhanh.
Canh hến nấu bầu
Nguyên liệu: 
Hến sống, bầu, hành, ngò, gia vị
Chế biến:
Làm sạch hến luộc sơ tách lấy thịt xào với hành tím phi thơm, lấy nước luộc hết nấu canh, bầu băm hoặc thái chỉ cho vào nồi canh hến đun sôi, khi chín nêm gia vị hành ngò, tắt bếp.
Canh bắp hầm xương heo
Nguyên liệu: 
Xương heo, bắp nếp, cà rốt, khoai tây, hành tươi, ớt và các loại gia vị.
Chế biến: 
Bắp rửa sạch và cắt khoanh vừa ăn, nên cắt vừa cho bắp mau chín, hành lá rửa sạch, cà rốt, khoai tây gọt vỏ, rửa sạch, thái khúc. Xương heo ướp chút hành, dầu ăn và bột nêm sau đó cho vào hầm lấy nước dùng. Xương hầm được khoảng 20 phút thì cho bắp và khoai tây, cà rốt vào hầm thêm khoảng 30 phút nữa cho mềm. Nêm nếm gia vị cho vừa ăn.
Món canh với khổ qua bạc hà
Nguyên liệu: 
100g khổ qua, 40g bạc hà
Cách làm:
Mướp đắng bỏ hạt, rửa sạch, sắt miếng, bạc hà rửa sạch cát nhỏ. Cho 1l nước vào nồi , cho khổ qua qua vào nấu, nêm gia vị cho vừa ăn, sau cùng cho bạc hà . Món canh giảm cân lại thanh nhiệt này có thể dùng mỗi ngày, và dùng 1 lần trong ngày. Ngoài giảm cân , canh này còn giúp bạn giải cảm.

3 "bảo bối" rửa mặt giúp trắng da cấp tốc

Rửa mặt bằng cám gạo, nước vo gạo, sữa tươi sẽ giúp chị em trắng da cấp tốc để đón Tết.
Rửa mặt bằng nước vo gạo
Việc dùng nước gạo để rửa mặt mỗi ngày vào buổi sáng sẽ có thể giúp bạn hoàn toàn tự tin với làn da trắng mịn rồi đó. Loại nước rửa mặt tự nhiên này không có một chút hóa chất nào, nên nếu như bạn có làn da nhạy cảm thì cũng hãy yên tâm khi sử dụng nhé. Tuy nhiên, bạn đừng nên để nước vo gạo quá một ngày vì nó sẽ bị lên men chua và biến chất không tốt cho da đâu nha.
Rửa mặt bằng cám gạo
Cám gạo có rất nhiều vitamin giúp làm đẹp và cho làn da mịn màng. Đặc biệt, vitamin B trong cám gạo được coi là thần dược giúp đẩy màu da sáng hơn. Đối với những người có nhiều vết thâm trên da như tàn nhang, sẹo mụn, cũng nên sử dụng cám gạo để rửa mặt hàng ngày. 
Rửa mặt với cám gạo rất đơn giản bằng cách sử dụng nước vo gạo để massage trên khuôn mặt của bạn trong 15 phút hàng ngày. Nếu sử dụng cám gạo bán sẵn trên thị trường, bạn có thể học cách của phụ nữ Nhật Bản là đổ cám vào một túi vải sạch có túi buộc, ngâm trong nước ấm vài phút cho dịch sữa thấm ra ngoài. Sau đó thoa nước này lên mặt, massage nhẹ nhàng một vài phút và rửa lại bằng nước ấm. 
Sữa tươi
Sữa tươi chứa protein, enzyme và đặc biệt là axit lactic giúp cung cấp độ ẩm và làm trắng da mịn màng. Không những thế, các nghiên cứu cho thấy cách rửa mặt này an toàn với mọi loại da, dù là da nhạy cảm, mụn trứng cá hay khô. Sử dụng sữa tươi để rửa mặt thường xuyên có tác dụng phòng chống lão hóa, hạn chế đốm nâu rất tốt. Bên cạnh việc sử dụng mát xa da mặt, bạn có thể kết hợp với uống sữa để có thể làm đẹp da mặt..
Chỉ cần một chén sữa nhỏ, thoa đều lên mặt đã được làm sạch, mát xa nhẹ nhàng cho tới lúc sữa khô đi. Sau đó rửa lại với nước ấm, các chị sẽ thấy da sáng mịn hơn hẳn. Cách này có thể dùng đều đặn hàng ngày và nên chọn sữa tươi nguyên chất cho kết quả tốt nhất.

Là phụ nữ đừng sống kiếp tầm gửi

Vị trí của phụ nữ là ở trên đôi chân của chính mình thay vì trong bếp hay trên giường.
Hạnh phúc của những cây tầm gửi
Các bác trong nhà luôn tặc lưỡi nói với em rằng: "Mày học hành, làm việc vất vả gì nhiều cho mệt, con gái chỉ cần lo kiếm được một tấm chồng giàu có đàng hoàng là được rồi, giống như cái N, cái M… nhà bác đây này, chỉ việc ở nhà, mua sắm rồi quản lý tiền bạc của chồng, có phải làm gì đâu"….
Và thế là từ lớn đến bé, chả vì lý do, chẳng vì chân lý đã được kiểm chứng nào, phụ nữ luôn được mặc định là phải sống bám vào đàn ông giống như loài tầm gửi mỏng manh, yêu đuối phải nương vào những cây cộ thụ cao to, vững chắc. Cây cổ thụ càng to, càng vươn cao thì tầm gửi cũng càng hút được nhiều chất dinh dưỡng và phát triển.
Tất nhiên thực vật thì không có giác quan, nhưng nếu có suy nghĩ thì tôi không biết tầm gửi liệu có hài lòng với cuộc sống của mình? Phải sống bám vào một thân cây, chia sẻ chỗ ở của mình cho nhiều loài khác, nếu cây cổ thụ kia chết đi thì bản thân cũng không thể tồn tại. Nói tóm lại loài thân mềm đó không có quyền quyết định cuộc sống của mình.
9/10 phụ nữ khi được hỏi cũng sẽ đều trả lời rằng họ không muốn sống cuộc sống như vậy, nhưng không phải ai cũng đủ can đảm thừa nhận và đứng lên. Phụ nữ thời nay, có quá nhiều ràng buộc và lệ thuộc, nào là tiền bạc, kinh tế, tâm lý, đạo đức và xã hội… Nên mặc dù tràn lan trong cuộc sống những câu chuyện về kết hôn không tình yêu, bi kịch chồng cặp bồ hay “1001 kiểu hôn nhân không hạnh phúc với gã chồng tồi”, phụ nữ trừ đau khổ ra vẫn không biết làm gì, có lẽ bởi giấc mơ về một chỗ dựa vững chắc trước mọi giông bão cuộc đời nay lại là lý do chính đánh vỡ hạnh phúc của họ.
Tôi không hiểu tại sao phụ nữ luôn đặt cược hạnh phúc của mình vào tay người đàn ông và tại sao hôn nhân lại có thể trở thành canh bạc lớn nhất quyết định niềm hạnh phúc của cuộc đời họ. Nhưng liệu đàn ông có phải là chiếc chìa khóa vạn năng mở ra cánh cửa thiên đường cho người phụ nữ không?
Chị gái tôi kết hôn với một người đàn ông thành đạt, hơn mình 1 giáp từ khi còn rất trẻ. Ai cũng bảo chị phải may mắn lắm mới lấy được người như vậy. Quả nhiên lấy anh chị chả phải làm gì cả, không giao lưu với bạn bè, không được tiếp tục học lên đại học và có những hoạt động xã hội khác, chỉ quanh quẩn ở nhà quét dọn và sinh con. Rồi chả bao lâu anh cặp bồ bên ngoài, chị khóc ngất lên khuyên giải không được đành nghĩ đến việc ly dị, nhưng nghĩ đến mình không bằng cấp, không việc làm, sống nhờ phụ cấp của chồng, lại nghe mọi người khuyên rằng đàn ông năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường nên cũng đành nuốt nước mắt sống qua ngày.
Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, một thời gian sau anh công khai mang bạn gái về, đòi sống kiếp vợ cả vợ bé. Như ngọn núi lửa kìm nén lâu ngày trào ra, chị dứt khoát và nhanh chóng ly hôn, gửi con cho mẹ đẻ, cắn răng vào miền Nam học việc từ cô nhân viên cắt móng, gội đầu. Một thời gian sau chị trở thành bà chủ của một salon có tiếng có thể trang trải cho con và ổn định cuộc sống của chính mình. Chả phải có ai đó đã nói đấy sao: "Hãy cho phụ nữ một đôi giày vừa vặn, cô ý có thể chinh phục cả thế giới". Đàn ông không phải tấm vé toàn năng đưa người phụ nữ đến hạnh phúc mà là chính đôi chân của họ.
Phụ nữ đã tốn hàng trăm năm để hỏi bình đằng giới và nữ quyền. Nữ quyền ở đây không phải là trèo lên đầu nam giới, hống hách quát tháo. Nữ quyền chỉ đơn giản là bạn có quyền quyết định cuộc sống và lựa chọn những điều làm mình hạnh phúc. Vì vậy đừng tùy tiện và cẩu thả phó mặc nó cho một người đàn ông.
Tuy nhiên đàn ông vẫn là một mảnh ghép vô cùng quan trọng trong bức tranh hạnh phúc của người phụ nữ, vậy nên tự chủ ở đây là khi thấy một thân cây không đủ vững chắc để tựa vào thì có thể mạnh mẽ đứng dậy bước tiếp, đủ dũng cảm viết một dấu chấm cho cuộc hôn nhân không hạnh phúc, không chằm chằm nhìn vào điện thoại khóc nức nở khi người ấy không gọi điện, hoặc đơn giản nhất là khi chàng trai của bạn bận, thay vì thao thức và chờ đợi thì có thể chui vào chiếc áo của anh ấy, cuốn nó quanh mình và mỉm cười, ngủ thật ngon.
Bạn biết không? Một cô gái độc lập và mạnh mẽ là món quà ngọt ngào nhất thượng đế trao cho chính cô ấy và chàng trai của mình.

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

6 con giáp hưởng số giàu sang thiên bẩm

Những cái tên được lọt vào danh sách “số giàu sang thiên bẩm” này là Tý, Sửu, Dần, Thìn, Ngọ, Dậu.
Tuổi Tý
Người tuổi Tý thông minh lanh lợi, có khả năng thích ứng với môi trường tốt. Họ luôn lạc quan, vui tính nên đường đời gặp nhiều may mắn, có quý nhân phù trợ, đi đâu cũng được mọi người yêu mến.
Tuổi Sửu
Người sinh năm Sửu thường có sức chịu đựng bền bỉ, kiên trì đến cùng. Bình thường họ không thích nói chuyện khoa trương mà trầm tư như đang suy tính chuyện gì vô cùng quan trọng. Do vậy, rất khó nắm bắt được suy nghĩ của con giáp này. Người tuổi Sửu còn tỏ ra chín chắn, sẵn sàng chịu khổ để đạt được điều mình mong muốn.
Tuy nhiên, phải trải qua nhiều trắc trở, người tuổi Sửu mới nhận ra khả năng của mình và áp dụng triệt để. Họ còn rất giỏi trong việc tích lũy, thực hiện tiết kiệm để có cuộc sống sung túc. Thường thì đến trung vận, người tuổi Sửu sẽ rất giàu có.
Tuổi Dần
Vốn phóng khoáng và có năng lực thực thụ, cộng với mối quan hệ rộng, nên người tuổi Dần dễ gặt hái được thành công. Đặc biệt, đến trung vận sự nghiệp của họ sẽ lên như diều gặp gió, mang lại nhiều tài lộc. Có điều, tính khí người tuổi Dần nông nổi, dễ cáu giận. Nếu biết tiết chế tính cách này, con đường tới vinh hoa phú quý của họ sẽ thêm rộng mở.
Tuổi Thìn
Tuổi Thìn có bản lĩnh hơn người, phân biệt thiện ác rõ ràng và cách thức thực hiện mọi việc đâu ra đó, không làm tổn hại đến lợi ích của bất kỳ ai. Tuy nhiên, vì đôi lúc quá tự tin thành ra tự kiêu, làm bản thân người tuổi Thìn “mất điểm” trong mắt mọi người xung quanh, cản trở con đường tài lộc của chính mình. Chỉ cần sửa được nhược điểm này này, tài vận của người tuổi Thìn càng tăng lên theo cấp số nhân.
Tuổi Ngọ
Là người có tính cách thẳng thắn, liêm khiết, chân thành, người tuổi Ngọ dễ dàng tạo dựng được rất nhiều mối quan hệ xã giao có ích cho sự nghiệp và tài đồ của họ. Tuy vậy, trước mắt họ cần có sự trợ giúp từ người thân và bạn bè để tìm cơ hội tiến hành đầu tư, kinh doanh thu lợi nhuận. Thường ngày họ cũng biết cách chi tiêu và tích lũy nên có nhiều cơ hội phấn đấu để cuộc sống đủ đầy.
Tuổi Dậu
Người tuổi Dậu có năng lực phán đoán và phân tích vấn đề khá giỏi, lại có biệt tài ăn nói và tạo dựng các mối quan hệ có lợi cho sự phát triển về tiền đồ và địa vị của bản thân. Bản thân người tuổi Dậu cũng đặt ra những yêu cầu, quy tắc, chuẩn mực khá cao để bản thân luôn trong trạng thái phấn đấu không mệt mỏi. Vì lẽ đó, đời sống vật chất của họ khá dư giả, thậm chí có thể nói là giàu sang, phú quý.

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

Làm sao vượt qua 5 năm đầu hôn nhân?

5 năm thành vợ thành chồng, vợ chồng em ly hôn nhau cả 5 lần rồi, toàn vợ khởi xướng. Tính ra trung bình mỗi năm một lần ly hôn. Tính đến nay đã gần 5 năm rồi, thế mà em lại sắp có đứa thứ hai.
Lần đầu tiên, khi đang có bầu đứa đầu, bụng chang bang sắp đẻ đến nơi mà vẫn cứ phải bò ra dọn dẹp và cơm nước trong khi chồng dán mắt vào màn hình chơi game, em gào lên:
- Ly hôn đi, tôi không muốn sống với anh nữa. Sống với anh cực như trâu như chó, tôi về sống với bố mẹ tôi còn hơn.
Lần đấy, mặt lão chồng xanh như đít nhái. Bầu mà, như núi lửa, cứ đụng vào thử xem không tan hoang cuộc đời cũng lạ. Ly dị quả này là mất cả vợ cả con, cả mấy cây vàng em đang cất trong tủ của hồi môn cha mẹ họ hàng hai bên cho, và dĩ nhiên em cuỗm cả cuốn sổ tiết kiệm chung từ khi còn yêu. Em đã nói rồi, để đảm bảo an toàn cho phụ nữ, thì em giữ hết tất cả hiện kim lẫn hiện vật. Chính vì thế, mỗi lần em nói chia tay, lão cứ rối cả lên:
- Vợ cứ bình tĩnh, Hà Lội không vội được đâu (chả là em người Hà Nội 2). Vợ cáu là con mình sau này khó chịu lắm đấy. Có gì cứ nói anh.
Và từ lúc đó cho đến hết tuần sau, em được cung phụng như bà chúa, lão thành osin. Em đì cho biết thế nào là lễ độ. Em bắt nấu cơm, rửa chén, lau nhà, chà toilet, đêm đến còn bóp tay bóp chân mát xa các kiểu. Thường thì mỗi lần như vậy, lão làm osin 1 tuần là hết date. Mọi việc lại U Như Kỹ.
.....
Lần thứ hai, chẳng nhớ vì lý do gì mà cãi nhau to lắm. Em đang ở nhà chăm con còn lão thì đang đi với bạn. Em gào lên qua… sms: “Ly hôn mẹ nó đi, tôi chán lắm rồi”. 2 phút sau có tin reply: “Tôi cũng vậy. OK”. Chết bỏ xừ rồi, làm thế nào bây giờ? Biết nói với bố mẹ làm sao? Em nằm vừa buồn vừa chán, thút thít khóc, chả buồn trông con. Chừng 30 phút sau, ướt hết cả gối, thì máy lại rung lên, lão: “Bình tĩnh chưa? Còn muốn ly hôn không”. Em lại ba máu sáu cơn quên hết cả nỗi lo: “Tôi không đùa đâu, tôi đang viết đơn đây”. Lão đáp trả: “Điên à, đụng cái đòi ly hôn. Ly hôn xong bố con tôi ở với ai”. Em phì cười. Tối đó, lão về khệ nệ mang về nào bánh kem, nào trái cây, nào hoa. Thế là huề!
Lần thứ ba, cãi nhau cũng to lắm, mặt em vênh lên như thớt: “Tôi không thể nào chịu đựng được con người anh nữa. Vừa lười, lại vô tâm, lúc nào cũng game với truyện, chẳng thiết gì đến vợ con. Thà tôi sống một mình còn hơn”. Lão lên cơn sĩ, vừa tức vừa sĩ, cũng gào lên: “Ly hôn thì ly hôn, đưa đây tôi ký ngay và luôn”. Á, thách thức bà hả! Em lấy giấy viết luôn. Cơ mà chưa có kinh nghiệm viết đơn ly dị bao giờ, nên không biết viết đơn thế nào. Trước đến giờ, em mới chỉ viết đơn xin nghỉ học, đơn xin nghỉ phép chứ có bao giờ đụng đến thứ này. “Mai tôi viết, đừng có hù tôi”, lão đang nằm đắp chăn cười khùng khục: “Gớm, có mà không biết viết thì có, cứ giả vờ giả vịt”, em điên lên: “Đừng có thách, tôi lên mạng tìm mấy hồi. Mai tôi viết, ở đó mà cười”. Lão sán lại bảo: “Ừ, mai nếu tìm không ra thì bảo chồng seach cho nhá” (lão là IT). Bực mình, em cũng lên giường trùm chăn. Lão tung hết cả chăn ra bảo: “Ra đây mát xa cho, mai còn có sức mà viết đơn ly dị. Kẻo mốt ly dị rồi chẳng có thằng nào đấm lưng cho đâu”. Em bực, nhưng kể có đứa mát xa cho cũng sướng. Mát xa một hồi thành “mát gần” lúc nào không biết. Thế là huề, quên hết vụ ly dị luôn.
...
Lần thứ tư, lão làm ghê lắm. Lần đó cũng vẫn cãi nhau to, em ôm con vào phòng không cho bố con gặp nhau, con khóc ri rỉ rồi gào lên, lão ở ngoài càng đập cửa ầm ầm (may quá ông bà nội đi vắng). Em nhất quyết không mở, cửa gỗ mà, có mà đạp cửa gẫy chân cũng không bung. Cố thủ trong phòng đến chiều, hai mẹ con ôm nhau ngủ say sưa mặc kệ trời đất. Chiều đói quá phải mò xuống nhà tìm đồ ăn. Vừa mở cửa, lão đang nằm trước cửa phòng bỗng bật dậy giằng lấy thằng con: “Làm gì thì làm, đừng có mà làm khổ con tôi”, lão chì chiết. Em đang hết hồn tưởng sẽ bị lão tung một chưởng, ai dè thấy cái lão mặt lo lắng và thất thần bỗng thương thế nào ấy. “Đưa con đây, tôi cho nó đi ăn”, “Ăn gì, có cái quái gì đâu mà ăn” (hóa ra lúc ấy lão cũng đang đói, mấy ngày rồi em đình công không đi chợ mà). Nói rồi lão lục cục thay đồ cho con, chở con đi mất dạng. Hồi sau về tay xách nách mang hai cái bánh pizza với hai tô phở: “Ăn đi không thì chết đói bây giờ”. Chưa bao giờ em chén cái bánh pizza nào ngon thế. Thấy lão ngồi đút phở cho con, vừa đút vừa hôn hít, sờ nắn người con mà em xém khóc. Trên đời này chắc chẳng ai thương con em bằng lão. Thôi, không ly hôn.
...
Lần thứ năm, mới đây thôi, lại cãi nhau vụ tiền bạc. Lão làm ăn với bạn bị bạn lừa hết cả tiền, em xót quá, khuyên không được, hù không xong, thế là giở chiêu chiến tranh lạnh. Lần này thì lão gào lên: “Vợ với chả con, có cũng như không, sống thế này thì sống thế quái nào được. Li dị đi!”. Em nghe lão nói vậy nổi tự ái một cục: “Anh muốn li dị thì tôi chiều, sống với anh có ngày không có cơm mà ăn, không có nhà mà ở”. Thế là em lục tục dọn quần áo hai mẹ con. Đến cái khúc dọn cả “két sắt” với tiền tiết kiệm, sổ tiết kiệm và toàn bộ vàng vòng tích lũy mấy năm qua, lão sấn đến: “Cô đi đâu thì đi một mình đi, tiền bạc để lại, con để lại”. Em tỉnh như ruồi đáp: “Ly dị anh là tôi mang đi hết. Không mang tiền vàng đi, thì để con khác nó tiêu à?”. Lão cũng chẳng kém: “Cô mang đi hết, thì tôi sống bằng gì, sống với ai?”, em đang điên cũng phì cười: “Sống với ai mặc xác anh, tôi không quan tâm. Không có tiền, không vợ con, sống một mình cho chết rũ ra chẳng ai thương”. Lão lại lên cơn: “Vợ với chả con, nói thế mà cũng nói được à? Biết thế ngày xưa ở vậy cho đỡ khổ”, rồi lặng lẽ rút về phòng, tắt đèn im re hết cả chiều. 
Tối đến, sợ có gì không ổn, đến lượt em mò vào phòng kiểm tra xem còn thở không, còn sống không còn biết đường... lo hậu sự. Vừa chạm vào người thấy nóng hổi, chết cha, sốt cao rồi. Thế là em bắt dậy lau mình, đánh cảm, ăn cháo Thị Nở, uống thuốc rồi cho nằm. Nằm một hồi, lão thì thào: “Rốt cuộc chỉ có vợ thương chồng thôi.”, em nghe cũng thấy thương, bèn nhân cơ hội khuyên bảo, động viên. Một hồi sau ôm nhau ngủ đến sáng. Lần đó ôm nhau mà tòi ra thằng út sắp sinh. Thế là kết thúc lần thứ 5 ly hôn.Cũng may bọn em yêu thương nhau, hiểu nhau, và còn cần nhau mới qua được 5 năm sóng gió, chứ nhiều lúc thấy cuộc sống đen ngòm như chị Dậu đêm 30. 
May mà còn thương nên em mới không buông tay…

Chẳng lẽ tình yêu chỉ được 5 năm thôi sao anh?

Em vốn không tin ai đó nói, tình yêu chỉ được 5 năm thì nhạt nhòa. Bởi với em, tình yêu là thứ gì đó tồn tại mãi mãi trong con người này.
Đúng 5 năm, vợ chồng mình chia tay. Em đã tưởng rằng, chuyện người ta nói, tình yêu nếu không vượt qua được ngưỡng 5 năm thì sẽ ly tan và nếu ai vượt qua được ngưỡng đó thì sẽ sống vui vẻ bên nhau. 5 năm qua, đối với em thật sự quá dài anh ạ. Em đã gồng mình lên để sống, đã cố gắng hết mình, đã vì anh, vì gia đình này mà không quản ngại khó khăn. Nhưng cuối cùng thì em nhận được gì ngoài sự thờ ơ, lãnh đạm của anh? Đặc biệt lại là sự phản bội.
Em vốn không tin ai đó nói, tình yêu chỉ được 5 năm thì nhạt nhòa. Bởi với em, tình yêu là thứ gì đó tồn tại mãi mãi trong con người này. Với anh thì sao? Có lẽ vì em quá yêu anh, quá yêu chồng mình nên đã nghĩ, cả đời này em sẽ không bao giờ rời xa anh. Nhưng em lại không nghĩ chiều ngược lại rằng, có lúc anh sẽ rời bỏ em, hay anh sẽ phản bội lại tình yêu của em dành cho anh.
Nếu không yêu em sao lại cưới em đúng không anh? Chúng mình quá yêu nhau, đến nhiều khó khăn như vậy anh cũng cùng em vượt qua. Bao nhiêu trở ngại của cuộc sống sinh viên, anh cũng cùng em cố gắng và điều đó càng làm em trân trọng tình cảm này. Anh khiến em được trở thành người con gái hạnh phúc nhất, vì được người yêu trân trọng và chiều chuộng. Với một người phụ nữ, còn gì hạnh phúc hơn thế phải không anh?
Mình cưới nhau, em luôn là người vợ chu toàn mọi việc. Với gia đình anh, em cũng ân cần chu đáo. Với anh, em lúc nào cũng chăm lo, từng bữa ăn giấc ngủ cho anh. Khi có được một cu cậu kháu khỉnh, em càng tin chắc vào tình yêu này. Em tin rằng, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả để mãi mãi hạnh phúc bên nhau.
Có con rồi, anh quan tâm em càng nhiều hơn. Anh hay đưa hai mẹ con đi chơi, đi du lịch. Nhưng mà, chỉ được 1 năm đầu, mọi thứ đã khác từ khi anh bắt đầu có chức có quyền, có nhiều mối quan hệ hơn. Anh hay bỏ bữa, báo không ăn cơm ở nhà thậm chí là không báo. Anh quên mất, mình còn một người vợ và một cậu con trai nhỏ ngày ngày chờ cơm của anh. Anh đi uống rượu tới khuya mới về, vợ hỏi tại sao thì anh chỉ trả lời trống không ‘chuyện công việc, hỏi làm gì’.
Từ lâu, em không còn nghe anh thủ thỉ lời yêu, cũng không còn được anh tặng những bó hoa. Chuyến công tác của anh ngày một nhiều và dài hơn. Anh hay đi về muộn, cứ để mẹ con em chờ cơm cả tối. Về nhà anh cũng không hào hứng với con như trước. Em thầm lặng sống trong gia đình này, chấp nhận tất cả, cho đến ngày em phát hiện anh ngoại tình.
Em đau đớn khôn nguôi, tại sao anh lại phản bội em? Em đã từng yêu anh, từng hi sinh hết lòng vì anh. Chúng ta còn có con với nhau, mới được gần 5 năm thôi mà anh, tình yêu sâu đậm như vậy trải qua 5 năm thật sự quá ngắn ngủi. Em còn thấy nó đang ngọt ngào nhưng đùng một cái anh thay lòng. Em nghĩ về những lời bạn bè hay nói, nếu vượt qua được 5 năm thì mới ngọt ngào, bền vững, còn không thì…
Vậy là, em đã tìm được người tình của anh để nói với cô ấy rằng, anh là chồng của em, là cha của con em, mong cô ấy đừng xen vào hạnh phúc gia đình này. Anh không những không hối hận mà còn trách cứ em cư xử thô lỗ, kém hiểu biết, đến gặp người ta để nói chuyện này. Đúng, xem ra người ta chẳng có lỗi gì cả, có chẳng chỉ là chồng em lăng nhăng ngoại tình với họ, trách chồng chứ trách gì người thứ ba?
Em đau khổ vật vã, em dọa bỏ về nhà mẹ đẻ, lúc này anh mới nói, anh sẽ từ bỏ người ta và mong em đừng làm chuyện dại dột. Anh xin em tha thứ. Thôi thì, ai cũng một lần phạm lỗi, trước những lời ngon ngọt của anh và những gì em dành cho anh, em đã nói với anh rằng, có lần thứ 2, em sẽ không bao dung nữa.
Được đúng nửa năm, anh lại tiếp tục chuyện ngoại tình. Có tiền là vậy sao anh, có địa vị là vậy sao anh? Con người cũng chỉ bao dung được một lần, đâu thể tha thứ cho người chồng ngoại tìnhmãi được? Vẫn là người con gái đó, anh nói dối em từ bỏ nhưng thật ra, thời gian qua em luôn sống với cái bóng của anh.
Thôi anh ạ, em không cố được nữa rồi, đã quá đủ rồi. Em dừng lại ở mốc 5 năm, để anh đi tìm hạnh phúc mới. Em không thể vượt qua được 5 năm chặng đầu của một cuộc hôn nhân như người ta nói. Em còn yêu anh, thương con lắm, nhưng em sẽ nuôi con, sẽ để anh tự do. Khi không còn yêu nhau nữa, em nghĩ, chẳng nên níu kéo làm gì, mọi thứ rồi cũng sẽ chỉ là ngụy biện, chỉ là gò ép, chỉ làm khổ nhau mà thôi.
Vậy nhé, nếu anh quyết định, hãy cưới người ta, còn em, em sẽ đi con đường của riêng em và con. Đừng bao giờ hối hận vì lựa chọn của anh, em không thích sống trong sự dối lừa. Đã là vợ chồng thì phải yêu thương và tôn trọng nhau, không yêu thì chia tay chứ đừng ngoại tình anh ạ. Mệt mỏi lắm rồi, anh biết không? Tạm biệt anh, chồng cũ của em!

Tướng mặt phụ nữ "vượng phu ích tử"

Người phụ nữ có khuôn mặt thế nào thì dễ được đàn ông lựa chọn, "vượng phu ích tử"?!
Không hẳn là phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp sẽ dễ lấy chồng. Nhiều người có khuôn mặt rất xinh nhưng chẳng hiểu sao đường tình duyên mãi lận đận, đã tuổi "băm" mà vẫn một mình một lối đi về. Vậy người phụ nữ có khuôn mặt thế nào thì dễ được đàn ông lựa chọn, "vượng phu ích tử"?!
1. Mặt
Phụ nữ có khuôn mặt tròn được đại đa số đàn ông ưa thích. Những người có khuôn mặt này thường là người phúc hậu, luôn kính trên nhường dưới. Gia đình hiếm khi cãi vã xung đột, yếu tố đầu tiên đảm bảo cho hạnh phúc gia đình. Da mặt trắng hồng rất vượng về đường con cái.
2. Răng miệng
Cười không hở lợi, khuôn miệng đầy đặn, vừa phải, môi che kín răng, không móm là người thông minh, nhân hậu, tài năng, những người này sẽ giúp ích cho chồng rất nhiều trong sự nghiệp. Đôi môi mọng, cân xứng, đỏ hồng, răng trắng biểu hiện sức khỏe tốt đồng thời có cuộc sống sung túc, sự nghiệp dễ thành, con cái trưởng thành và ngoan ngoãn, những người phụ nữ kiểu này thường đem lại nhiều may mắn cho gia đình. Đặc biệt, môi nhiều nếp nhăn thì đường con cái thuận lợi, sinh nhiều con trai.
3. Mũi
Phụ nữ có cánh mũi tròn, đầy đặn thường là những người gặp rất nhiều may mắn trong cuộc sống, có quý nhân phù trợ, đồng thời là người nhạy bén, thông minh, biết cách xử lý các tình huống xảy ra một cách ổn thỏa nhất. Những người phụ nữ có mũi như vậy còn là những người chân thành, chính trực, có khả năng giao tiếp tốt, rất phù hợp với công việc kinh doanh, dễ gây thiện cảm tốt trong các mối quan hệ, cực tốt cho công việc của chồng.
4. Mắt
Đại đa số những người phụ nữ có đôi mắt tươi sáng, thông minh thì đều nhạy bén trong công việc và biết cách làm hài lòng nhiều người. Mắt dài và đẹp, nếu đi kèm với đó là lông mày thanh tú thì sẽ trường thọ, cuộc đời vinh hiển. Phụ nữ có đôi mắt như thế còn rất có năng khiếu nghệ thuật, có óc thẩm mỹ, tính tình hoạt bát, luôn đem niềm vui đến cho những người xung quanh. Họ cũng rất tinh tế trong ứng xử. Kết hôn với những phụ nữ như vậy các ông chồng thường có cuộc sống hôn nhân gia đình ổn định, vững vàng. Phụ nữ có mắt hai mí nhưng khi mở mắt, mí mắt gập vào bên trong như mắt một mí là người luôn điềm đạm, bình tĩnh, toát lên vẻ đẹp nội tâm, nhiệt tình, cởi mở hơn so với người mắt hai mí, và họ cũng không thích thể hiện bản thân.
5. Lông mày
Có hai kiểu lông mày rất tốt cho phụ nữ. Đó là lông mày nhỏ mảnh và cong, loại còn lại là lông mày thon và nhọn dần. Ở loại thứ nhất thường lấy được người chồng hiền lành, những người phụ nữ có lông mày như vậy làm việc có chút vụng về nhưng lại rất tỉ mỉ, chăm lo cho gia đình từng chút một, biết tiến biết lui, hiểu lễ nghĩa, kính trên nhường dưới, được mọi người quý mến. Chuyện hôn nhân tốt đẹp, sau khi kết hôn vợ chồng sống hạnh phúc, tâm đầu ý hợp, chồng sẽ không chỉ là người gối ấp tay kề mà còn là người bạn tâm giao của vợ. 
Còn những phụ nữ có lông mày thon và nhọn dần thì thường lấy được chồng cẩn thận, chỉn chu, biết tùy cơ ứng biến, biết cái gì nên và không nên vì vậy công việc của họ thường rất thuận lợi. Hơn nữa, những người phụ nữ như vậy cũng rất thấu tình đạt lý, có tấm lòng bao dung sẵn sàng tha thứ những lỗi lầm mà người chồng của mình gặp phải, không chỉ có vậy những người phụ nữ này luôn tôn trọng đối phương vì vậy quan hệ vợ chồng rất hòa hợp.
6. Nhân trung
Nhân trung là rãnh lõm chạy từ dưới mũi đến giữa môi trên. Nhân trung tốt nhất là dài và sâu, trên hẹp dưới rộng. Phụ nữ có nhân trung như vậy thường có tính cách trung hậu, khả năng sinh nở hoàn hảo. Hầu hết phụ nữ có nhân trung sâu và dài, trên nhỏ dưới rộng, đường giữa rõ nét thì sinh nhiều con trai và rất dễ sinh.
Lời bàn:Trên đây là những đặc điểm trên khuôn mặt của những người phụ nữ mà hầu hết đàn ông đều muốn lấy làm vợ, tuy nhiên những phụ nữ khi đọc bài này nếu thấy mình không có những đặc điểm trên khuôn mặt như vậy cũng chớ vội buồn lòng bởi đại đa số đàn ông đều không biết (hoặc không tin) cách chọn vợ như thế mà đều chọn vợ bởi… tình yêu. Dù có lấy phải người vợ không ưng ý thì cũng là do “duyên số” của họ mà thôi. Thêm nữa, tướng mạo khuôn mặt phụ nữ không nói lên mọi điều mà nó còn phụ thuộc cả vào vóc dáng, giọng điệu, tuổi tác, vân tay, nốt ruồi, tóc tai,… và cả nền giáo dục gia đình nữa.