Thứ Tư, 27 tháng 4, 2016

Bật mí những bức tranh Still life photography nghĩa là gì?

Still life photography vốn không phải là một lĩnh vực nhiếp ảnh hình nền điện thoại đẹp nhất xa lạ mà bản thân nó đã có từ rất lâu đời nhưng trong hình thái của hội họa. Thời điểm lịch sử cho bộ môn nghệ thuật chụp hình ảnh gái đẹp Việt Nam này không được miêu tả hay định nghĩa những câu nói hay nhất thế giới rõ ràng nhưng người ta thấy rằng các bức tranh từ thời Ai Cập cổ đại đã phác thảo ra những nét vẽ trước tiên cho trường phái này. Người ta tìm thấy chúng trong những tượng trưng mang tính tôn giáo, các bức tranh mô tả về sự sống sau cái chết, đặc biệt là hình vẽ trang hoàng trên các hầm mộ, tiêu biểu là các bức tranh vẽ về hoa quả và lương thực. Người Ai Cập tin rằng các phương thực và hoa quả này sẽ biến thành thật sau ở cuộc sống sau cái chết để phục vụ vua chúa.  Tới thời La Mã cổ đại, các bức tranh Still life đã phác họa ra hầu hết các đồ vật được sử dụng trong đời sống hàng ngày và cả động vật nuôi trong nhà.

 

 



Cho tới trước những năm 1300, Still life vẫn phát triển nhưng người ta ghi nhận sự đóng góp của họa sĩ Giotto và những học sinh của ông đã có công hồi sinh trường phái nghệ thuật này ưng chuẩn các bức vẽ trên các công trình tôn giáo. Ở Châu Âu, hầu hết các bức tranh Still Life thời kì này đều liên quan tới đạo thiên chúa và mang tính truyền đạo cho tôn giáo này. Cùng với sự ra đời của kĩ thuật sơn dầu(bởi  Jan van Eyck), các nhà hội họa đã có nhịp được thỏa sức sáng tạo hơn nữa bởi đặc tính khô chậm, dễ pha trộn và tạo các lớp màu bởi ưu điểm của sơn dầu. Lúc này, các bức tranh Still Life trở thành bóng bẩy và có hồn hơn. Người khởi đầu xu hướng phá vỡ khuôn khổ chỉ vẽ các tranh can dự tới đạo trong lúc bắt đầu thời gian Phục Hưng này phải kể tới Leonardo da Vinci với bức tranh sơn dầu vẽ hoa quả trái cây(bên dưới).

Giống như Da Vinci, với các phẩm lừng danh của mình, Petrus Christus đã lần trước tiên đưa vào nguyên tố Still Life, phối hợp với yếu tổ biểu trưng tôn giáo trong bức tranh “Cô dâu chú rể tới thăm người thợ kim hoàn”. Ở đây, cô dâu chú rể được vẽ rất thật từ người cho tới các phụ kiện, quần áo, trong khi người thợ kim hoàn lại mang dáng vẻ của Thánh Eligius – một biểu tượng mang nặng tính tôn giáo.

Từ sau những năm 1600, cùng với sự phát triển của khoa học kĩ thuật, Still life đã dần thoát ra khỏi cái bóng của tôn giáo để tự nó đứng riêng rẽ ra như một trường phái nghệ thuật riêng. Về sau này, tiêu biểu là sự ra đời của những bức tranh với các đối tượng, đường nét hoặc là không có dạng hình cụ thể(trừu tượng), hoặc là được bố trí, xếp đặt để đạt được một mục tiêu biểu lộ xúc cảm của tác giả, still life tự nó nói lên ngôn ngữ của tác giả. Sau này, nhiếp ảnh still life đi thiên về miêu tả xúc cảm và cá tính cá nhân chủ nghĩa hơn là các lĩnh vực khác trong nhiếp ảnh như phong cảnh hay chân dung. Nói 1 cách đơn giản thì nó mang tính trừu tượng hóa cao hơn. Nhiếp ảnh gia Still life xếp đặt, tạo ra một tấm hình hơn là chụp lấy một giây khắc nào đó, cốt để biểu đạt ý đồ và tạo cảm giác nhất mực cho người xem.

Các đối tượng trong ảnh Still life thường là tĩnh(hồ hết) và thường có kích thước không lớn. Đối tượng của ảnh này có thể là bất cứ thứ gì nhưng người ta hay gặp những bức ảnh chụp lọ hoa, hoa quả, các mảnh đồ vật lung tung…

Tác giả: @guszti132

 

 

Kinh nghiệm chụp hình ảnh của Raghubir Singh – ta cần là 1 phần của ảnh

Raghubir Singh sinh năm 1942 tại Jaipur trong gia đình có truyền thống chụp hình nền điện thoại đẹp thuộc dòng dõi quý tộc Rajput. Thời còn đi học, ông phát hiện ra quyển ảnh gái đẹp Việt Nam và Beautiful Jaipur – một quyển sách ảnh của Cartier Bressonxuất bản năm 1948. Ít ai biết đến cuốn sách ảnh những câu nói hay này của Bresson, nhưng chính nó đã khơi dậy niềm ham mê nhiếp ảnh trong Raghubir.

ban sơ Raghubir chuyển đến sống ở Calcutta để kinh dinh trà, theo gót ông anh cả. Nhưng thực chất hơi khác so với đại gia đình quý tộc nên Raghubir kinh doanh không thành.  Khi thất bại rồi, ông quyết định theo nghề nhiếp ảnh mình yêu thích. Sau một thập kỷ du ngoạn dọc sông Hằng, Raghubir xuất bản tập sách ảnh trước nhất có tên Ganges vào năm 1974. Mặc dù những tác phẩm Ban đầu của Raghubir lấy cảm hứng từ ảnh chụp Ấn Độ đen trắng của Henri Cartier-Bresson, nhưng Raghubir lại chọn chụp ảnh màu – vốn ăn nhập hơn để ghi lại màu sắc ma lanh tại Ấn.

 

 


Một tác phẩm của Raghubir trong bộ “Ganges” (sông Hằng)

 

 


Raghubir Singh tin rằng để khắc họa nên câu chuyện đầy mê hoặc về cuộc sống con người hay thế giới xung quanh, điều cần có chẳng phải là kĩ thuật lẫn sự thí nghiệm, mà là ảnh “thực”, chụp ngay tầm mắt, càng giống với những gì ông thấy càng tốt. Raghubir thích ống kính cỡ 35 mm 50mm và 85mm hơn là loại 150mm. Ông cũng thích ảnh màu. cốt tử vì ông yêu đất nước mình và Ấn Độ luôn tràn trề sắc màu.

Tôi gặp Raghubir Singh lần đầu vào năm 1987 tại Calcutta. Thời đó tôi là một tay nhiếp ảnh non nớt nhưng ấp ủ lắm ý tưởng táo tợn – tôi muốn xuất bản một cuốn sách ảnh về Sikkim (tỉnh nhỏ phía Tây Bắc Ấn Độ)! Tôi đã chụp ảnh ở Sikkim trong khoảng một năm. Vốn là fan mến mộ Raghubir Singh từ lâu, tôi đặc biệt thích sách ảnh của ông về sông Hằng, và sau đó là bộ ảnh về Calcutta.

Sau nhiều khó khăn tôi đã sắp xếp được một buổi hẹn gặp Raghubir tại tư gia ở Calcutta của nhà sử học RP Gupta – người đã viết lời mở màn cho quyển sách ảnh trước hết của Raghubir về thị thành này. Tôi quyết định mang theo máy chiếu slide cùng 30 đến 40 bức ảnh đẹp nhất mà tôi chụp.

Purnima Dutta – em dâu của RP – đã giới thiệu tôi cho Raghubir. Lúc bắt tay, ông nhìn tôi qua cặp kính viền đen dày với vẻ mặt khá nghiêm nghị. Tôi hoay hoay lắp đặt máy chiếu. Thời gian ngắm slide ảnh kéo dài khoảng 10 phút. khúc, tôi nhìn Raghubir và cười ngố. Ông ấy đáp lại bằng ánh nhìn sắt lạnh rồi nói: “Ảnh của cậu còn thô quá”. Một vài phút sau ông tiếp lời: “Hãy đến gặp tôi tại khách sạn vào tuần sau”.

Tôi đến khách sạn Kenilworth trước giờ hẹn. Một vài giây sau khi đồng hồ điểm 7 giờ, tôi gọi lên phòng ông ấy và một giọng nói cục cằn bảo tôi đi lên.

Raghubir rải ảnh của tôi đầy trên giường và ngồi nhìn. Ông gật đầu với tôi, chẳng nói chẳng rằng, liên tiếp xem ảnh. Tôi nhận ra ông đang loại bỏ hết thảy những bức chụp với tốc độ rất nhanh. Trong gần trăm tấm ông chỉ chọn khoảng hai hay ba tấm. Raghubir vẫy tay bảo tôi ngồi xuống ghế.

Ông đột ngột bắt đầu cuộc chuyện trò: “Hình dáng, họa tiết và chất liệu”, ông nói. “Đừng bao giờ quên những thứ này, không thì cậu sẽ chẳng bao giờ trở nên một nhiếp ảnh gia giỏi cả”. Ông nhìn xuống chồng ảnh bị loại. “ Nếu cậu nhìn vào những ảnh này câu sẽ thấy rằng chúng thiếu chí ít một trong số những tiêu chí trên”.

Tôi hỏi ông dùng máy ảnh gì. Ông chỉ một chiếc máy Nikon nhỏ, loại FA và một ống kính 35mm có tiêu cự nhất quyết. “Tôi đã tối giản lại bộ đồ nghề xuống còn một máy và một ống kính. Nếu ống kính ấy không thể chụp cảnh nào đó ra hồn thì tôi không chụp. hồ hết những lúc đi trên các con phố Calcutta, tôi chụp ảnh mà chẳng ai nhận ra tôi đang chụp cả. Ta cần phải trở thành một phần của bức ảnh hơn là chụp với tư cách của một người ngoài cuộc nhìn vào”.

Câu nói của Robert Capa – nhiếp ảnh gia chiến tranh vĩ đại – vang lên trong tâm trí tôi: “Nếu ảnh của bạn chưa tốt, thì có nghĩa bạn đứng chưa đủ gần”.

Tôi không bao giờ gặp lại Raghubir lần nữa. Quyển sách ảnh thứ hai về Calcutta của ông được đón nhận nhiệt thành, theo sau là những tác phẩm về Bombay, tuyến đường Grand Trunk và bất ngờ nhất là bức ảnh chụp chiếc xe Ambassador – một tác phẩm đã đi vào lịch sử. Vào tháng 4. 1999, tôi đã rất sốc khi hay tin Raghubir vừa qua đời đột ngột sau cơn đau tim nghiêm trọng tại New York. Khi mất, ông chỉ mới 56 tuổi.

Nguồn Soi

 

 

 

 

Làm thế nào để chụp đẹp như nhiếp ảnh gia Hà Phiên

Hà Phiên chụp bằng phim âm bản cỡ trung 6×6 và đã tải hình nền điện thoại lên (phim thường dùng cho máy Rolleiflex). Sau khi chụp ông sẽ crop những hình ảnh gái đẹp để bố cục của nó nói lên những câu hay hoặc những gì ông muốn khắc họa. Kích thước vuông, lớn của ảnh âm bản cho phép Hà Phiên dễ dàng thực hành điều này.

Xem tác phẩm của nghệ sĩ khác giúp bạn hiểu ra rằng điều gì là khả thi, nhận thấy những thứ mình còn tội lỗi, những thứ bạn muốn miêu tả nhưng lại chưa chụp cho ra được. Học hỏi từ các bậc thầy là một cách ráo trọi để hoàn thiện và phát triển bản thân. Như bất kì kỹ năng nào, bắt chước là bước học trước hết. Học rành rồi thì bạn có thể biến nó thành cái của riêng mình.

(tất tật hình để minh họa kỹ thuật trong bài là ảnh của Hà Phiên, một số có năm và đề tựa, một số không thấy đề thông tin)

Bóng dài

Hà Phiên thường chụp ảnh vào buổi sáng sớm hoặc lúc xế chiều – thời điểm dữ ở vị trí thấp. Điều này khiến những chiếc bóng của vật thể trải dài đến nỗi chúng trở thành một phần chính trong ảnh. Với ảnh màu, khoảng thời kì này trong ngày cho ta ánh sáng ấm áp tuyệt đẹp, nhưng Hà Phiên dùng nó để nhấn mạnh hình bóng trong ảnh đen trắng.

 

 



Những chiếc bóng dài đưa thêm kịch tính và làm điểm nhấn cho các hình thể – gần như chuyển đổi hình ảnh từ một loạt những tông màu giống nhau thành một tụ hội các hình thể rắn đặc và những mảng sáng trội cạnh mảng bóng đen.

Bóng dài còn có tác dụng như một “phép nhân” vật thể – giúp những vật thể nhỏ bé trong hình trở thành quan trọng bằng cách tăng kích cỡ phần bóng. Lúc bố cục hình, ta có thể khiến một nhân vật trông đáng để ý hơn bằng cách này mà không đánh mất cảm giác về sự bé nhỏ của họ.

Lằn ranh ánh sáng sắc bén

Những lằn ranh ánh sáng rõ nét, tương phản với bóng râm. Thủ pháp này xuất hiện bộc trực trong ảnh của Hà Phiên, thường là để nêu bật chủ thể con người. Kích thước nhỏ xíu của chủ thể khiến ta không còn chú ý đến khuân mặt “người” nữa, mà cho phép chúng ta tự hình dung để hóa thân vào nhân vật.

Các lằn sáng Hà Phiên chụp thường là phần ánh sáng đã đổ bóng lên các công trình kiến trúc – cái luôn sẵn có tại hầu hết các thành thị cao tầng. Thử thách ở đây là chọn đúng thời điểm trong ngày để có góc độ ánh sáng quạ đẹp nhất.

Dùng tông màu đơn giản của các tòa nhà làm nền
Trong ảnh trên, tông đơn sắc cùng tỷ lệ chung của khung cửa so với ảnh đã tạo điểm nhấn để nghệ sĩ đặt bố cục. Cửa sổ tương đối nhỏ và bơ vơ, nhưng bảng hiệu ở dưới góc phải đã tạo cảm giác cân bằng cho bức ảnh. Chữ “Riêng tư” viết trên cũng tạo ra tính tương phản đầy tinh tế khi đặt cạnh những nhân vật bên cửa sổ.

Ảnh thứ hai thì mảng tường như một mảnh vải chắp vá nhưng người xem vẫn thấy rõ những ô sáng ngay ngắn và rõ nét. Nhân vật chính trong ảnh nổi lên trên phần nền đó, và chiếc bóng dài của nhân vật lại càng cuộn thêm sự để ý. Các ô sáng nằm tản mạn nhưng lại không gây mờ mắt vì tông màu của ảnh chụp rất đơn giản

Tính bố cục cho khung trên và khung dưới của ảnh
hồ hết các nhiếp ảnh gia đều không chú ý đến tuốt tuột bố cục của khung ảnh khi chụp. Đây là một cái bẫy khó tránh khỏi – hồ hết mọi bố cục đều hướng về tâm điểm ở chính giữa hình. Một trong những bước quan yếu nhất mà một người có chí thú với nghề này cần phải cải thiện là đặt chủ thể của khung ảnh chệch khỏi trung tâm.

Hà Phiên thường dùng những phần khó ngờ để lập khung cho một hình ảnh. Cách ông căn rìa trên rìa dưới giúp chúng ta hiểu được rằng đặt bố cục thế nà khả thi. Hong Kong là một nơi đặc biệt tốt để khám phá kĩ thuật này – vì thị thành đầy rẫy những thứ treo lơ lửng trên các con phố hẹp và lối đi nhỏ.

Phễu sáng
Cảnh đô thị tạo ra nhiều “phễu ánh sáng” và Hà Phiên đã lợi dụng điều này để tăng kịch tính cho tác phẩm, hoặctạo hiệu ứng ngược sáng cho một chủ thể.

Những con phố nhỏ hẹp tại Hong Kong vô tình thu hẹp dòng ánh sáng thiên nhiên thành một hình phễu. Hà Phiên không bỏ lỡ thời cơ chụp lại đặc điểm này của thành phố mình.

Ánh sáng như tràn qua từng khe trong ảnh của Hà Phiên. Hãy bỏ công tìm những chỗ nơi ánh sáng giao hội rồi tỏa ra ở một khu vực nhất định. Nhiều vị trí có ánh sáng như thế này lại rất phụ thuộc vào góc độ lẫn cường độ ánh sáng thái dương.

Tương phản giữa ánh sáng với bóng đen càng lớn, phễu sáng lại càng hữu hiệu. hồ hết các phễu sáng đều chạy dọc, bởi thế hãy để ý đến giếng trời, những lối đi hẹp, và lỗ hổng trên mái nơi ánh sáng có thể len lách vào.

Theo soi

 

 

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2016

Hé lộ chụp hình Snapshot nghĩa là như thế nào?

Snapshot là một bức ảnh chụp hình nền thư pháp vội, một bức ảnh gái đẹp được chụp nhanh, không nhằm mục đích nghệ thuật hay báo chí. Ảnh snapshot thường được xem là không hoàn hảo về mặt kỹ thuật, bố cục lỏng lẻo, nghiêng lệch mờ nhoè, không đủ độ sắc nét… phần nhiều chúng là những bức ảnh chụp câu nói hay về gia đình, các sự kiện cuộc sống hàng ngày, ảnh lưu niệm, trẻ nhỏ, tập thể, chó mèo thú cưng, du lịch nghỉ lễ…

Năm 1880, hãng Kodak tung ra thị trường các loại máy ảnh giá rẻ Brownie, người người bắt đầu chụp ảnh. Đó là kiểu máy ảnh chụp film, hình hộp làm bằng giấy bồi với một thấu kính và bộ phận điều khiển tối giản với giá bán 1$ lúc đó. Kodak khuyến khích mọi người sử dụng Brownie ghi lại những phút chốc, chụp ảnh mà không cần nghĩ suy bận tâm nghệ thuật là gì. Kodak đã nức tiếng thời đó với câu lăng xê: “You push the button, we do the rest” – Bạn chỉ việc bấm nút, còn lại chúng tôi lo. Khái niệm “snapshot” đã phát triển trên quy mô rộng rãi như thế.

Năm 1963, snapshot trở nên một thiên hướng được gọi là “snapshot aesthetic” – mỹ học snapshot. Đó là một phong cách chơi ảnh với những chủ đề thường ngày của cuộc sống hàng ngày, những khung hình nghiêng lệch. Những bức ảnh có vẻ chụp bỗng, ngẫu nhiên, mang một chủ đề tuồng như rất tầm thường. Nhưng nó đã trở nên một trào lưu thời thượng vào cuối những năm 1970 cho đến giữa những năm 1980. Những nhiếp ảnh giatên tuổi của khuynh hướng “snapshot aesthetic” là Gary Winogrand, Nan Goldin, William Eggleston, Terry Richardson của Mỹ, Wolfgang Tillmans của Đức, Martin Parr của Anh… Họ rất khác các nhiếp ảnh gia đa số trên toàn cầu coi sóc về ánh sáng, về bố cục, về đường tỷ lệ vàng… mục tiêu của những “snapshot aesthetic” không nhắm đến “đổi mới thế cuộc bằng ảnh, mà là qua ảnh thấu hiểu thế cục“.

 

 



Ngày nay, với những máy ảnh số đơn giản giá rẻ và điện thoại di động có camera ngày một tốt, đáp ứng nhu cầu chụp ảnh nhanh gọn, người dùng chỉ việc bấm nút chụp. Thất sự là như vậy, phần lớn người dùng chỉ giơ máy lên và bấm nút, ngay lập tức một bức ảnh được tạo ra. Hình ảnh được chụp xuất hiện khắp nơi, xảy ra lập tức, số lượng ngập tràn, như một hình thức truyền thông thị giác mọi sự trong cuộc sống qua ảnh snapshot.

Challenge #13 in the Great Movements in Photography series. Hosted by Mark Scott Abeln.
Nhiếp ảnh của cuộc sống hàng ngày: gia đình, bạn bè và những nơi thân thuộc và những thời khắc vui vẻ trong cuốc sống.
Một bức ảnh chụp nhanh (snapshot) Ngày nay dù có được coi là một chủ đề/thể loại ảnh hay không thì nó vẫn cứ sống như con người sống. Khi ai cũng có thể chụp ảnh bằng bất kỳ công cụ có camera nào, và việc in ảnh cũng dễ dàng tại nhà hơn, các bức ảnh snapshot không chuyên nghiệp được treo khắp nơi. Snapshot đại loại là ảnh mà quyền tác giả không quan trọng đối với tác giả của chúng, khác hẳn các chủ đề/thể loại ảnh khác. chẳng thể đứng ở góc độ ảnh nghệ thuật hay thương nghiệp để bình ảnh snapshot, nó có cái mà ảnh nghệ thuật / thương mại không có, của riêng tác giả. Nó được chụp một cách vui vẻ, thoải mái nhất, tự do nhất của con người tự do trong cuộc sống của chính mình với mọi sự xung quanh.

Nguồn: hawaillibrary

 

 

Kiểu chụp hình quảng cáo mới

Chụp ảnh quảng cáo dưới nước không còn là một phong cách tải hình nền thư pháp xa lạ ở Việt Nam. Với sự phát triển của công nghệ hình ảnh những câu nói hay như bây chừ chỉ cần một điện thoại sáng dạ không thấm nước bạn sẽ có ngay những shoot hình gái đẹp lung linh ảo huyền trong làn nước xanh thẳm. Các nhà lăng xê cũng đã bắt kịp xu hướng mới để quảng bá hình ảnh mới lạ của sản phẩm.

Chụp ảnh lăng xê dưới nước không còn là một phong cách xa lạ ở Việt Nam. Với sự phát triển của công nghệ hình ảnh như hiện thời chỉ cần một điện thoại thông minh không thấm nước bạn sẽ có ngay những shoot hình lung linh ảo huyền trong làn nước xanh thẳm. Các nhà quảng cáo cũng đã bắt kịp xu hướng mới để truyền bá hình ảnh mới lạ của sản phẩm.

 

 


Một hình ảnh truyền bá cho thương hiệu OLAY



Việc chụp hình dưới nước đề nghị rất nhiều các kỹ năng phức tạp. Môi trường này không chỉ gây khó khăn cho các nhiếp ảnh gia mà còn cho các người mẫu ảnh. Không phải ai cũng giỏi bơi lội để nhịn thở một thời gian khá lâu dưới nước và có được một bức hình hoàn hảo. Việc người mẫu không biết bơi sẽ ảnh hưởng đến ảnh chụp rất nhiều về sự tự tin cũng thần thái biểu cảm của ảnh chụp. Bên cạnh đó việc tạo dáng cũng như sự chỉ đạo từ nhiếp ảnh gia cũng hoàn toàn không dễ dàng dưới áp suất của nước. Người mẫu và người chụp ảnh sẽ phải ngâm người trong nước khá lâu để đạt được những bức chừng như mong muốn bởi vậy yêu cầu thể lực rất quan trọng. Người mẫu phải tập dượt trước với môi trường nước, kiên nhẫn và giữ được sự tĩnh khi đã bắt đầu chụp ảnh.
Việc chụp ảnh dưới nước còn bị chi phối bởi ánh sáng. Lượng nước trong khu vực chụp hình như một gương lớn và anh sáng phải xuyên qua rất khó khăn. Nếu là một ngày nắng đẹp rạng rỡ, bạn có thể dễ dàng thao tác vì dù xuyên qua màn nước, ánh sáng vẫn rất rõ. Còn nếu ngược lại vào một ngày âm u, cả người mẫu và thợ chụp sẽ phải chịu cái lạnh của nước và ánh sáng mờ khiến chúng ta phải sử dụng đèn và các phương tiện trợ giúp khác.

Chúng ta nên chọn các bể bơi rộng nhưng không sâu để tránh những tai nạn không cấp thiết và người mẫu có thể nổi lên lấy không khí khi cần thiết. Nếu thời tiết quá u ám, chúng ta có thể chuyển đổi bằng cách chụp hình giữa hai mặt xa rời của làn nước, một nửa bên trên và một nửa bên dưới.

Đa số các mẫu hình lăng xê bây chừ dùng phương thức chụp dưới nước dành cho thời trang. Không nên chọn lựa các loại y phục quá cầu kì và rườm rà sẽ khiến người mẫu khó xử lí khi ở dưới nước. Các loại y phục nhẹ, màu sắc thư thái sẽ khiến người mẫu mang lại một vẻ bập bềnh bí mật đầy huyễn hoặc khi ở dưới nước.

quan trọng hơn, việc chụp hình dưới nước yêu cầu chúng ta phải có các thiết bị chụp ảnh chuyên dụng và các thiết bị hỗ trợ đặc biệt. Hãy thử một ý tưởng mới đầy táo tợn cho thương hiệu và sản phẩm của doanh nghiệp bạn!

 

 

Các để ý quan trọng trong khi chụp hình ảnh nghệ thuật (phần 1)

Để tạo nên một bức hình thư pháp nghệ thuật đẹp, một đứa con ý thức và những câu nói hay nhất hoàn hảo quả là điều không hề dễ dàng với mỗi nhiếp ảnh gia. Và nếu bạn đang ấp ủ cho mình giấc mơ đó, hay tham khảo bài viết sau để hiểu rõ những lưu ý khi chụp hình ảnh gái đẹp nghệ thuật.

Chủ thể

– Trước khi chụp ảnh nghệ thuật bạn nhìn khung ảnh trước, cảm nhận được cái đẹp và sau đó bấm máy để ghi hình lại. Khi chụp ảnh thì gắng để máy ngang với mắt của đối tượng cần chụp để khẩn hoang nụ cười và ánh mắt của họ. Nhất là với những đối tượng trẻ em thì phải chú ý điều chỉnh độ cao sao cho vừa với chủ thể cần chụp, quan sát để làm sao bắt được giây phút cảm xúc nhất.

 

 


Tâm điểm của bức hình nghệ thuật là chủ thể



– Tiến gần đến chủ thể: Tâm điểm của bức ảnh nghệ thuật là nụ cười, nét mặt và ánh mắc. do vậy, khi chụp ảnh nghệ thuật bạn nên tiến gần lại chủ thể để zoom gần một tí. Tuy nhiên, không nên đến quá gần, giữ khoảng cách tầm 1m.

Ánh sáng
Một trong những lưu ý khi chụp ảnh nghệ thuật đó là nguyên tố về ánh sáng. Ánh sáng và quan yếu thứ hai sau đối tượng. Khi chụp chú ý quan sát môi trường xung quanh. Không nên để đối tượng chụp ảnh cưới dưới các tán cây vì ánh sáng sẽ làm loang lổ đối tượng trừ khi đó là chủ ý của bạn. Ánh sáng đẹp là sánh sáng buổi sáng sớm hoặc chiều chiều.

Nếu bạn chụp ảnh nghệ thuật vào buổi tối thì phải dùng đèn flash. Tuy nhiên phải giữ khoảng cách ăn nhập với đèn, không thấp hơn 3m.

để ý hình nền của bức ảnh
Hình nền của bức ảnh là khung cảnh xung quanh. Khi chụp bạn không nên để một cái cây hay cái cọc xuất hiện trên đầu của chủ thể. Lại càng không nên để ánh sáng phía sau lấy mất sự chú ý của người xem. Do đó, bạn phải quan sát kỹ trước khi chụp, tạo bố cục cho bức hình sao cho chủ thể luôn nổi trội trong bức hình.

Kỹ thuật lấy nét
Lấy nét trong chụp ảnh nghệ thuật là rất quan trọng

bình thường các máy ảnh sẽ tự động lấy nét vào điểm giữa của tấm hình. Nhưng nếu đối tượng không đứng giữa nhưng mà đứng ở góc của bức hình thì bạn phải điều chỉnh máy. Để thực hiện tốt thao tác này đòi hỏi kỹ thuật của nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, có tay nghề khi chụp ảnh.

Những lưu ý khi chụp ảnh nghệ thuật không bao giờ là thừa đối với những người say mê chụp ảnh và mong muốn có những bức hình đẹp. Để nâng cao tay nghề của mình, cách tốt nhất là bạn nên cẩn thận trong mỗi bức hình. Điều quan trọng là phải có mê say và sự kĩ càng, như vậy sẽ giúp bạn hiện thực hóa những ước mong của mình.
Nguồn tin: hongkongstudio

 

 

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2016

Những bức hình ảnh chân thực của nữ nhiếp ảnh gia tuổi 74

Trong nền văn hóa ưa chuộng tuổi trẻ, người già thường bị thờ ơ, bị lãng quên và như hình nền đẹp vô hình. Những bức ảnh hình động này giúp giới trẻ hiểu và trân trọng người già hơn.

Nhiếp ảnh gia Marna Clarke đã quyết định tự chụp ảnh mình và tải hình nền girl xinh cùng người chồng tại ngôi nhà riêng của họ. Điều khiến cho những bức ảnh này gây ấn tượng mạnh với nhiều người, chính là việc nhiếp ảnh gia Marna năm nay đã 74 tuổi.

 

 



Hình ảnh đời thường của cặp vợ chồng đã ngoài tuổi 70
“Kế hoạch này bắt đầu 4 năm trước, khi tôi bước sang tuổi 70 và bắt đầu cảm nhận thấy tuổi già đang đến gần.  Tôi muốn nhìn thấy bản thân mình già đi trông sẽ ra sao bởi vậy, tôi đã bắt đầu chụp những bức ảnh cơ thể trần của mình: ngón chân, bàn tay, thân, cánh tay, chân, khuôn mặt, tóc tôi đều được chụp lại. Tôi muốn lưu giữ những bức ảnh đó mãi mãi chứ không chỉ nhìn vào gương với cái nhìn thoáng qua ngắn ngủi”.
Những tấm hình của bà Clarke gợi lên ấn tượng về một sự trầm tĩnh nhưng lại đầy mạnh mẽ táo bạo, đối lập với xu thế truyền thống vốn thường không chú ý đến nét đẹp cơ thể của người già.

Bàn tay nhăn nheo do chính bà Clarke lưu lại
Nhiếp ảnh gia Clarke đã chụp một cách đơn giản và sống động, lột tả chân dung của chính bản thân với cơ thể và gương mặt mộc. Và kết quả là các bức ảnh tuyệt vời đã ra đời.
“Tôi đã lấy hết can đảm để chia sẻ ảnh của mình cho một nhóm nhỏ bạn bè đặc biệt, những người mà tôi nghĩ họ sẽ trân trọng chúng. Và tôi đã nhận được cả sự khích lệ cũng như những đánh giá tiêu cực. Không phải ai cũng sẵn sàng để nhìn vào những bức ảnh khỏa thân, nhất là của người già. Có vẻ như tôi đã động đến vài điều cấm kỵ trong văn hóa truyền thống liên tưởng đến người già với sự lão hóa cơ thể và cái chết".

Hai vợ chồng bà thẳng tính ăn uống cùng nhau trong ngôi nhà nhỏ
Đôi lúc Clarke đặt những bức ảnh thời trẻ của mình cạnh những bức ảnh tuổi già để cảm nhận sự khác biệt qua thời gian. Và để bất chợt nhận thấy trong những bức hình yêu thích ấy là đôi bàn tay, là tấm lưng trần lưu giữ những kỷ niệm đẹp của cuộc đời.

Bà ghi lại hình ảnh người chồng già nua đã gắn bó với mình gần 50 năm qua
“Trong nền văn hóa ưa chuộng tuổi trẻ này, người già thường bị thờ ơ, bị lãng quên và như vô hình. Tuy nhiên loài người chúng ta vẫn luôn tò mò và khao khát tìm kiếm sự chân thật. Bởi vậy,  tôi đã quyết định sẽ mang đến hình ảnh chân thực về sự lão hóa của tuổi già, cái tuổi mà người ta không còn lo về việc nuôi nấng con cái hay gây dựng sự nghiệp nữa. Đó là lúc mà những người như tôi hoàn toàn độc lập, khỏe mạnh, năng động, có thời gian và năng lượng để theo đuổi những niềm yêu thích của bản thân".
Bà cho biết thêm: "Tôi muốn thể hiện vẻ đẹp và tinh thần của giai đoạn này duyệt những bức ảnh về cuộc sống và con người tôi. Hy vọng rằng, điều đó sẽ mang đến chút ánh sáng đối với lớp người già chúng tôi, khiến cho chúng tôi không còn vô hình và giới trẻ sẽ trân trọng người già hơn". 

Đôi giày của chồng cũng được bà trân trọng lưu lại
Nữ nhiếp ảnh gia cũng hy vọng rằng, việc làm này sẽ giúp những người già biết trân trọng chính mình và cảm thấy thoải mái hơn khi sự lão hóa kéo đến mang theo làn da nhăn nheo, móng tay nứt nẻ, răng vàng hay bất cứ điều gì đang xảy đến. Và bà cũng mong có thể thay đổi phần nào quan niệm lỗi thời về người già và hướng suy nghĩ tích cực tới cuộc sống hạnh phúc khi con người ta bước vào chặng cuối của cuộc đời.